Chương 351: Hộ Vệ Của Lý Phủ
Từ sau khi có năng lực, cho dù ngươi có muốn khiêm tốn cũng không thể.
Rất nhanh hai người đã đến Hàn gia.
Lúc này ở cửa chính có một đống hàng xóm tụ tập.
Vừa rồi họ đều thấy được bên trong Hàn phủ truyền ra ánh lửa, khi ánh lửa đột nhiên dập tắt, cả đám đều hoang mang khó hiểu chằm chằm.
"Có chuyện gì vậy, theo lý mà nói thì không thể nào là hoa mắt được, có nhiều người nhìn thấy vậy cơ mà."
"Còn không phải sao, bây giờ toàn bộ người của Hàn gia đều giống như mất tích vậy."
"Trước đó Hàn gia có không ít người bắt tay với người của Hoàng gia đến Lý phủ gây sự, bị đánh trở về, hình như còn có không ít người Hoàng gia ở trong đó."
"Người của hai nhà đều không thấy?"
Đám người đi đường nói thầm, chú ý tới Tô An Lâm và Vương Tồn Thủy đi đến.
"Hình như đây là một tên hộ vệ của Lý phủ."
Có người nhận ra Tô An Lâm.
Tô An Lâm hô:
"Thi Đoàn Quỷ sắp tới bên ngoài rồi, toàn bộ Hàn phủ đều bị quỷ ảnh hưởng, các ngươi còn ở trong thành thì phải cẩn thận một chút."
"Cái gì, vị tiểu huynh đệ này, ngươi nói thật sao?"
Một lão già mặc cẩm y vội đi tới hỏi.
"Ta lừa các ngươi làm cái gì? Hơn nữa bây giờ đám quỷ đó đang ở trong phủ thành chủ!"
Tô An Lâm nói xong liền đi vào Hàn phủ.
Vừa vào bên trong liền cảm thấy bên trong và bên ngoài giống như hai thế giới.
Trong này tối tăm mờ mịt, tầm nhìn yếu đi rất nhiều.
Không khí sền sệt, chỉ có một chút lá và cùng tro bụi bay lơ lửng.
"Sao có thể như vậy được?"
Tô An Lâm hơi kinh ngạc.
Vương Tồn Thủy nhìn bốn phía, trầm giọng nói:
"Quỷ đang từng bước xâm chiếm nơi này."
"Có ý gì?"
"Quỷ sẽ tiến hóa, nếu muốn tiến hóa thì phải hấp thu người chết, nhưng nếu một chỗ có quá nhiều người, nó sẽ không lập tức giết chết tất cả mọi người, mà cần từng bước xâm chiếm, cũng chính là giải quyết từng người một."
Vương Tồn Thủy cười lạnh:
"Cho nên đây là một cơ hội của chúng ta để ngăn cản quỷ xâm chiếm từng bước một."
Tô An Lâm hỏi:
"Làm thế nào?"
"Giết âm vật ở đây, âm vật càng ít, quỷ sẽ càng yếu."
"Thì ra là thế, không trách lúc trước Liễu Dã đại nhân nói hắn đã giải quyết không ít âm vật, ngăn cản Thi Đoàn Quỷ tiến hóa."
Tô An Lâm hiểu rõ:
"Vậy thì giết!"
"Thi Đoàn Quỷ vừa mới xuất hiện, bên trong còn có người sống, tranh thủ đừng để xuất hiện thêm người chết nữa, một khi đám người giảm bớt đến mức nhất định, quỷ vực sẽ đóng cửa rời đi, lúc đó sẽ không dễ tìm nữa."
"Quỷ vực rời đi kiểu gì?"
Tô An Lâm không khỏi hỏi.
"Chắc là có người điều khiển ở gần đây, nhưng chắc chắn không dễ tìm, cứ phá hỏng kế hoạch của họ trước rồi nói sau."
...
...
Giờ phút này.
Trong bếp của Hàn phủ.
Nơi này ở góc đông nam, bình thường có rất nhiều nha hoàn và gia đinh làm việc vặt.
Có rất nhiều người.
Nhưng mà lúc này nơi đây lại lờ mờ âm trầm, ánh sáng duy nhất là ngọn lửa dưới bếp lò trong phòng bếp.
Hơn hai mươi người chen chúc ở chỗ này, ai nấy đều đốt một cây củi làm đuốc chiếu sáng bốn phía.
Đám người này đều là nha hoàn, gia đinh, cũng có hộ vệ của Hàn phủ.
Họ đều là người sống sót.
Ngay vừa rồi, đám người Hàn phủ và Hoàng gia đã đến nhà họ Lý gây sự.
Không nghĩ tới lại tổn thất nặng nề, không ít người bị chết bị thương.
Một đám người vừa về đến nhà, toàn bộ Hàn phủ đã thay đổi.
Ánh sáng càng thêm u ám mờ mịt, thỉnh thoảng còn thấy có người chết đi ngang qua những góc hẻo lánh.
Không ai biết đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ biết là đã có một vài người chết.
Bị một vài thi thể kéo đi trước mắt bao người, tiếng kêu thảm thiết truyền ra bốn phía.
Trong nhóm người này, phía ngoài cùng có một người đàn ông thân hình cường tráng, vóc dáng cực cao.
Hắn mặc trang phục hộ vệ Hàn phủ, bên hông đeo một thanh trường đao, trên khuôn mặt ngăm đen là vẻ nghiêm túc và bất an.
Hắn tên là Ngụy Lực, hộ vệ cấp ất của Hàn phủ, bởi vì một chút việc vặt nên đã bị gia chủ trừng phạt, chuyển xuống phòng bếp làm việc vặt vãnh.
Không nghĩ tới lần trừng phạt này lại thành điểm mấu chốt để hắn bất ngờ sống sót.
Bởi vì có nhiều người trong phòng bếp, hắn và đám người này vẫn may mắn còn sống sót.
Nhưng mà bây giờ cũng không phải lúc có thể yên tâm, nguy hiểm vẫn còn tồn tại.
Sắc mặt Ngụy Lực vô cùng khó coi, hắn nhìn khí tức lạnh lẽo đang từ từ đến gần cách đó không xa, nghe được một số người kêu thảm phía xa, lập tức cảm thấy chuyện này không ổn.
"Chỉ sợ chúng ta đã gặp phiền toái lớn rồi."
Ngụy Lực trầm thấp nói, nhìn bốn phía.
Càng nhìn trong lòng càng khó chịu.
Trong nhóm người này chỉ có một mình hắn có chút vũ lực, những người khác đều là nha hoàn hạ nhân, không nói đến việc không thể giúp gì, thậm chí còn khiến hắn thêm phiền!
Ví như vừa rồi có hai nha hoàn sợ hãi chạy ra ngoài, lập tức bị bóng đen bắt đi, chắc hẳn lúc này đã chết.
"Ngụy Lực, bây giờ chúng ta nên làm gì?"
"Đúng vậy, vừa rồi mấy người Tiêu Thúy ra ngoài là bị thứ gì bắt đi vậy?"
"Là cái gì còn cần phải nói sao, là quỷ, chính là quỷ."
Một cái hạ nhân khá lớn tuổi hoảng sợ nói.