Chương 359: Tô Mai Lúc Ba Tuổi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,777 lượt đọc

Chương 359: Tô Mai Lúc Ba Tuổi

Vương Tồn Thủy nói xong, sắc mặt thổn thức:

“Nàng tên Tô Mai, lúc đó nàng là một tiểu đầu mục của bang Sơn Hải, biệt hiệu Mai Siêu Phong, cũng không biết bây giờ nàng thế nào rồi.”

Suy nghĩ một lúc, hắn đột nhiên lấy ra một nửa thẻ bài thanh đồng bát quái.

“Tiền bối, đây là…”

“Đây là thứ năm đó Tô Mai đưa cho ta…ừm, ngươi hiểu mà.”

Vương Tồn Thủy chớp mắt, trong mắt là vẻ tự đắc.

“Không, ta không hiểu.”

Tô An Lâm nói, hắn rất ghét suy đoán.

“Tiểu tử này, vậy mà cũng không hiểu sao? Đây gọi là tình yêu.”

Vương Tồn Thủy vỗ vai Tô An Lâm:

“Có điều cũng phải, nhóc con như ngươi cũng không có người theo đuổi, chắc chắn không hiểu tín vật định tình là gì.”

“Thì ra là tín vật định tình.”

Tô An Lâm gật đầu:

“Vậy thì ta yên tâm rồi.”

Nếu có quan hệ tốt với Vương Tồn Thủy, hắn qua đó có lẽ thật sự sẽ được giúp đỡ. Đến một thành phố lớn để phát triển, nếu không có người quen chỉ dựa vào bản thân một mình dốc sức thật sự rất mệt mỏi. Dù thực lực cao nhưng cũng đâu thể chỉ chút chuyện đã giết người được? Hắn cũng không phải kẻ trời sinh cuồng giết người, luyện võ chỉ để người khác có thể bình tĩnh nói chuyện với hắn, giảng giải đạo lý thôi.

“Nhưng mà tiền bối, giữa hai người xảy ra chuyện gì, tại sao cuối cùng lại không thể bên nhau?”

Bước đi trên đường, Tô An Lâm tò mò hỏi.

“Chuyện này à, phải bắt đầu nói từ lúc Tô Mai ba tuổi, khi đó…”

Hay lắm, không nói thì thôi, vừa nói đã bắt đầu nhớ lại năm ba tuổi. Tô An Lâm vội bảo:

“Tiền bối, sắp ra khỏi thành rồi, nói ngắn gọn thôi.”

“Bởi vì người nhà nàng không đồng ý.”

Nói đến chuyện này, Vương Tồn Thủy lắc đầu cảm khái, than thở vận mệnh bất công. Tô An Lâm phẫn nộ:

“Đã là thời đại nào rồi, người nhà không đồng ý thì hai người phải chia tay sao? Tiền bối, chuyện này ta phải nói ngươi, ngươi nên nói lý lẽ đàng hoàng với người nhà nàng, với thực lực của ngươi còn sợ người nhà nàng không đồng ý à?”

“Ngươi không hiểu…”

“Người nào nhà nàng cổ hủ như vậy?”

Tô An Lâm không khỏi hỏi.

“Tướng công nàng.”

“Tướng công nàng...”

Tô An Lâm nghẹn lời, hay lắm, thì ra Tào tặc là ngươi...

Bên ngoài huyện Hợp Thủy, một nhóm thương đội nhìn vào trong thành, gương mặt mỗi người đều mang vẻ vô cảm. Thương đội không đông, chỉ khoảng hai mươi người, nhưng xung quanh không ai dám đến gần họ. Dẫn đầu là một nam tử, mặt mày trắng nõn, có vẻ mềm mại như bệnh tật. Hắn xoa nhẫn ngọc trên ngón cái, sắc mặt dần dần lạnh lẽo:

“Hơi thở của quỷ vực xác quỷ không còn nữa, âm trùng của Liễu Nhan cũng đã chết, là ai đã giết nàng!”

Mỗi một cặp thánh tử thánh nữ của âm tông đều có âm trùng liên hệ với nhau. Nếu một người trong đó chết, âm trùng cũng sẽ chết sau một canh giờ. Lúc này một nửa còn lại ở nơi khác cũng sẽ phát hiện, đồng thời mẫu trùng sẽ phân tích mùi vị của người ở hiện trường khi đó, bảo những âm trùng khác theo dõi.

“Thánh tử đại nhân, quỷ vực đã rút đi, bây giờ chúng ta có thể vào trong.”

“Vào đi, người giết chết Liễu Nhan chắc chắn cũng hao tổn rất nhiều, đối phó hắn lúc này nhất định làm ít công to.”

“Vâng!”

Lúc nói chuyện nhóm người đã đi về phía huyện Hợp Thủy.

Quỷ vực huyện Hợp Thủy không còn, chuyện này chỉ mới xảy ra một ngày mà người ở khu vực xung quanh đều biết hết. Nhất thời vô số người tiến vào, muốn nhân lúc trong thành không có ai vớt vát một phen. Người Lý gia tất nhiên cũng biết nhưng lần này họ không lội vào vũng nước đục đó. Lần này Lý gia không tổn thất bao nhiêu, với Lý Trường Quý mà nói đã tốt lắm rồi, không cần thiết vì tiền tài mà đánh sống đánh chết nữa. Bây giờ với hắn mà nói bình an mới là phúc. Tất nhiên hắn vẫn phái Triệu Minh đích thân qua đó tìm Tô An Lâm. Chỉ đáng tiếc đã tìm ở phủ thành chủ và Lý gia rồi nhưng không thấy Tô An Lâm đâu cả. Hết cách, hôm nay Lý gia tổ chức tiệc hỉ, Lý Trường Quý quyết định sau khi tiệc hỉ kết thúc sẽ tìm người sau. Hôm nay là ngày đại hôn của Lý Mạnh, đối tượng không phải ai khác chính là Ngưu Tuệ Hồng gần đây gắn bó như keo sơn với hắn.

“Nhất bái thiên địa...”

“Nhị bái cao đường...”

“Phu thê giao bái...”

Sau khi giọng điệu cao vút của bà mối truyền ra, Lý Mạnh và Ngưu Tuệ Hồng chính thức thành hôn.

Thấy đại sự đời người của Lý Mạnh cuối cùng cũng viên mãn, Lý Trường Quý và nhóm thê thiếp đều rơi nước mắt vui mừng. Gần đây Lý gia gặp nhiều trắc trở, cuối cùng đã tổ chức tiệc hỉ. Lý Trường Quý rất vừa lòng với người con dâu như Ngưu Tuệ Hồng. Tuy xuất thân Ngưu Tuệ Hồng không cao nhưng người ta có thực lực. Đầu năm nay bất kể tìm hôn phu hay tìm vợ, nếu có thể thỏa mãn được hai điểm này về cơ bản đều rất dễ. Thứ nhất là gia thất, chuyện này không cần phải nói nữa. Thứ hai chính là thực lực. Tuy thời gian Ngưu Tuệ Hồng luyện công không dài nhưng trước đây Tô An Lâm đã xem qua căn cốt cho nàng, đây là người có căn cốt tốt nhất mà hắn từng gặp đồng thời trời sinh nàng đã có thần lực! Chỉ điểm này thôi người Lý gia tất nhiên rất thích nàng. Quan trọng là dáng người nàng rắn rỏi, mũm mĩm, vừa nhìn đã biết là người có phúc. Bái đường xong, khách khứa bắt đầu ăn uống. Hứa Lão Tam là hộ vệ cấp ất của Lý gia, hôm nay rất xui xẻo đến lượt hắn phải tuần tra bên ngoài. Ngửi thấy mùi đồ ăn bên trong, hắn hít mũi, trong lòng bất đắc dĩ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right