Chương 360: Thật Sự Phải Đi Sao

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,580 lượt đọc

Chương 360: Thật Sự Phải Đi Sao

“Hi vọng lát nữa còn chút đồ thừa cơm thừa.”

“Hứa Lão Tam.”

Đột nhiên giọng nói quen thuộc truyền đến. Hứa Lão Tam lập tức trợn to mắt, giọng nói này là...

“Tô sư phụ...”

Hắn vội vàng quay đầu, quả nhiên là Tô An Lâm.

“Có ma!”

“Yên tâm, ta là người, ta chưa chết!”

Tô An Lâm nhanh chóng bước lên, vỗ vai Hứa Lão Tam.

“Tô sư phụ, ngươi không sao à?”

“Ừm, không sao. Nếu ta là ma ngươi đã chết từ sớm rồi, còn sống được sao?”

Tô An Lâm cười đáp, trên đường đến nơi này, hắn đã nghe ngóng những ngày gần đây. Bấy giờ mới biết mình và Vương Tồn Thủy đã ở trong quỷ vực hơn bốn tháng. Nhưng sức mạnh trong quỷ vực rất đặc biệt, ở lâu hơn nữa cũng không thấy đói khát. Một lúc sau, hậu viện nhà Lý gia, Tô An Lâm gặp Lý Trường Quý và nhóm người Triệu Minh. Sau khi nghe Tô An Lâm kể lại, mọi người đều thổn thức.

“Lý Mạnh, Tuệ Hồng, chúc mừng hai người.”

Thấy hai người thành hôn, Tô An Lâm cũng mừng cho họ.

“Sư huynh, hôm nay ngươi có thể đến đây, thật sự tốt quá rồi.”

Ngưu Tuệ Hồng kích động vành mắt ửng đỏ. Lý Thi Dao lên tiếng:

“Nói như vậy, lát nữa ngươi sẽ đi à.”

Tô Ngọc Ngọc kéo tay Tô An Lâm:

“Nhị ca, thật sự phải đi sao.”

“Ngươi cứ ở lại đây đi.”

Tô An Lâm than thở:

“Xạ hương châu chỉ có thể giữ được mùi vị trong bảy ngày, ta nhất định phải đến Trung Nguyên trong vòng bảy ngày, đến khi đó dù âm tông truy vết cũng sẽ qua bên kia.”

Lần này hắn không định dẫn Tô Ngọc Ngọc theo, ở Lý gia hắn rất yên tâm, dù sao Ngưu Tuệ Hồng đã là con dâu của Lý gia, Ngọc Ngọc ở lại đây sẽ không bị ức hiếp.

“Sư huynh, ngươi yên tâm, Ngọc Ngọc ở đây ta sẽ chăm sóc nàng.”

Ngưu Tuệ Hồng nói.

“Tô huynh đệ, ngươi cứ yên tâm.”

Lý Thi Dao cũng gật đầu nói.

“Ơ, Thi Nhu tiểu thư đâu?”

Tô An Lâm quan sát xung quanh, phát hiện chỉ có Lý Thi Nhu không ở đây. Sắc mặt mọi người trong phòng nghiêm nghị. Người ở đây không muốn nhắc đến cái tên Lý Thi Nhu này. Tô An Lâm cảm thấy không ổn, cau mày:

“Nàng sao vậy?”

“Sư huynh, ngươi nghe rồi thì đừng buồn, Thi Nhu tiểu thư nàng...nàng chết rồi...”

Ầm ầm...Đầu óc Tô An Lâm nổ tung:

“Chết rồi, sao lại chết?”

Một lúc sau, sau núi nhà Lý gia. Tô An Lâm được dẫn đến trước một ngôi mộ. Trên bia mộ có khắc mấy chữ lớn.

“Mộ của hiếu nữ Lý Thi Nhu”

“Nàng tưởng ta đã chết cho nên nhảy sông?”

Tô An Lâm nghe Lý Thi Dao kể lại, siết chặt nắm đấm.

“Đúng vậy, đây là di thư của nàng, nàng nói muốn đi cùng ngươi.”

“Ngốc, ngốc quá.”

Tô An Lâm đọc nội dung di thư, ánh mắt lóe lên vẻ thương tiếc:

“Ngốc quá rồi...”

“Đúng vậy, ai có thể ngờ muội muội lại tự sát.”

Suy nghĩ một lúc, Lý Thi Dao vội vàng lấy hộp gỗ ra:

“Đúng rồi, đây là thứ nàng vốn định đưa cho ngươi.”

Tô An Lâm nhận lấy, hắn đột nhiên nhớ ra, hôm đó trước khi đến phủ thành chủ, Lý Thi Nhu từng nói muốn tặng món đồ cho hắn, hẳn là thứ này.

“Đây là pháp khí cửu phẩm, là nàng nhờ người mua từ bên ngoài về, vốn muốn cho ngươi một bất ngờ…”

Tô An Lâm khẽ gật đầu, hắn đột nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc, không biết nên nói gì mới phải.

“Cho nên, cuối cùng vẫn không tìm được xác nàng?”

Lúc trước hắn không thêm Lý Thi Nhu vào cột bạn tốt, giờ đã qua lâu như thế có thêm vào cũng không kịp nữa.

“Ừm.”

“Ta biết rồi.”

“Miếng ngọc này tặng cho ngươi, dù sao cũng là tâm ý của muội muội ta, hi vọng lúc nhìn thấy miếng ngọc này, ngươi có thể nhớ đến nàng…”

Nói đoạn Lý Thi Dao không chịu nổi vành mắt ửng đỏ, bật khóc. Tô An Lâm vuốt ve miếng ngọc trong tay, bên trên có hơi thở nóng ấm, khi sờ vào rất thoải mái.

“Lý Thi Nhu, hi vọng kiếp sau ngươi đầu thai vào một nhà tốt.”

Tô An Lâm thầm nói trong lòng. Bây giờ có nói gì cũng đã muộn, hắn thở dài một tiếng, nói với Lý Thi Dao:

“Vậy ta đi đây.”

“Đây là chút tâm ý của Lý gia ta.”

Lý Thi Dao đã sớm kêu người chuẩn bị xong hành lý.

“Chỗ này có ngân phiếu hai ngàn lượng, còn có ít thịt khô và y phục.”

“Đây là đan dưỡng cơ thể, một viên thượng phẩm, hai viên trung phẩm, năm viên hạ phẩm.”

“Còn có một ít đan trị thương, bột cầm máu…”

Lý Thi Dao đưa đồ vào tay Tô An Lâm, nói tiếp:

“Về phần Ngọc Ngọc ngươi cứ yên tâm, ta sẽ xem nàng như muội muội ruột.”

“Ừm, có thời gian ta sẽ về thăm.”

“Giờ ngươi chuẩn bị đến thành Mai Lan sao?”

“Đúng vậy, ta muốn tiến vào cảnh giới nội khí, cho nên đến đó xem thử.”

Tô An Lâm gật đầu, nhận hành lý. Tô Ngọc Ngọc và nhóm Lý Mạnh không qua đây, nơi này chỉ có một mình Lý Thi Dao. Hắn gật đầu với Lý Thi Dao, quay đầu lên ngựa:

“Thi Dao tiểu thư, ngươi cũng về sớm chút, ta đi đây.”

Tô An Lâm quất roi, giục ngựa rời đi. Mãi đến lúc ra đường lớn, Tô An Lâm mới quay đầu nhìn thôn làng sau lưng, nhìn về phía huyện Hợp Thủy.

“Sớm muộn gì ta cũng sẽ quay lại!”

Tô An Lâm thầm nói.

“Giá giá giá...”

Ba ngày sau, Tô An Lâm đã đến một tiểu trấn ven biển. Hắn nghe ngóng biết nơi này có bến tàu, cách mười ngày sẽ có một con thuyền đến Trung Nguyên, điểm đến là thành Mai Lan. Thực ra tối qua hắn đã đến đây, hắn vẫn luôn đợi con thuyền kia đến. Tính toán thời gian thì khoảng chiều nay thuyền sẽ đến, lúc đó hắn sẽ mua vé đến thành Mai Lan. Bây giờ hắn đang ngồi trong một quán trà ven biển, hắn chọn vị trí gần cửa sổ, trước mặt là biển lớn. Gió biển chầm chậm thổi tung phần tóc thái dương hắn, thời tiết chuyển lạnh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right