Chương 361: Một Ngàn Lượng
“Sau khi qua đó phải mua thêm chút quần áo.”
Tô An Lâm nhấc ly trà nóng trong tay lẩm bẩm. Hắn lắc đầu, sau khi uống trà xong bèn lấy miếng thịt khô trong người ra gặm. Lần này Lý gia chuẩn bị thịt khô cho hắn đủ để hắn ăn trong vòng mười ngày. Mùi vị khá ổn, là loại thịt rắn thượng phẩm rất bổ dưỡng. Đáng tiếc có ngon đến mấy thì ăn mãi cũng ngán. Nhất là người hiện đại như Tô An Lâm, bình thường rất thích ăn chay. Hai ba ngày nay chưa được ăn rau xanh hắn thấy hơi khó chịu, cảm giác khó nói nên lời. Cho nên hắn đến quán trà, trong này cũng có bán vài món ăn. Vừa nãy hắn đã gọi rau xanh và tàu hủ ky xào thịt.
“Khách quan, đồ ăn đến rồi.”
Tiểu nhị bưng đồ ăn lên, chạy qua đó.
“Đa tạ.”
Tô An Lâm gật đầu, lấy bút ký truyện ký Vân Sơn Quan từ trong người ra xem. Về cơ bản hắn đã đọc xong quyển sách này, chỉ còn lại vài trang cuối cùng. Khi hắn nhai xong miếng thịt trong tay cũng đã đọc hết toàn bộ quyển sách.
“Pháp khí, bán pháp khí đây, pháp khí loại hai thượng hạng.”
Vừa ăn xong, Tô An Lâm đã chú ý đến có người đang bán pháp khí cách đó không xa. Tuy là hàng loại hai nhưng dù sao hắn cũng chẳng có gì làm, cứ qua đó xem thử. Nơi bán pháp khí là một cửa hàng, trừ pháp khí loại hai ra còn bán rất nhiều hàng loại hai khác. Ví dụ như y phục loại hai, trong này còn có cả giáp da của quân sĩ mặc, cực kỳ rắn chắc. Còn có đao, cung tiễn, giày loại hai, thậm chí không ít sách cũ, Tô An Lâm nhìn mà hoa mắt. Hiện nay đao của hắn đã bị tổn hại trong quỷ vực, có điều lúc rời khỏi Lý gia hắn đã mang theo đại cung huyền thiết. Hắn lấy được đại cung huyền thiết từ tay đám giặc cướp, phối hợp cùng ba mũi tên dài gần hai mét cũng được đúc từ huyền thiết. Vốn dĩ ban đầu hắn định sau khi đến huyện Hợp Thủy sẽ tìm một thợ thủ công chế tạo đại đao, ai ngờ sau này xảy ra nhiều chuyện, không làm kịp. Cho nên hắn dứt khoát mang theo, định sau khi đến thành Mai Lan nhờ người ta đúc thành một thanh đại đao. Bây giờ mũi tên và đại cung đều được hắn dùng vải bọc lại, treo bên hông ngựa.
“Khách quan, ngươi muốn mua gì? Tuy chỗ ta đều là hàng loại hai nhưng không đơn giản đâu, chẳng khác mấy so với hàng loại một! Hơn nữa còn có pháp khí này…”
Tô An Lâm tiện tay nhặt một cái gương đồng lên, lặng lẽ vận chuyển công pháp tỏa dương thần, rót vào một luồng dương khí. Trong lòng hắn khẽ động, bên trong quả thật có dương khí. Mặc dù trên người hắn có miếng ngọc pháp khí cửu phẩm của Lý Thi Nhu nhưng dù sao cũng là giai nhân tặng, hỏng rồi thì phải làm sao? Cho nên hắn cũng muốn mua hàng loại hai để phòng thân. Dù sao công lực của hắn có thể thăm dò công hiệu cụ thể của pháp khí, không sợ thiệt thòi. Lựa chọn một phen, Tô An Lâm nhặt tấm gương đồng:
“Cái này bán thế nào?”
“Cái này à, không đắt đâu.”
Người này mỉm cười:
“Chỉ một ngàn lượng.”
“Một ngàn lượng!”
Tô An Lâm cau mày:
“Xem ra ngươi không thật lòng muốn bán.”
Hắn lắc đầu, lập tức đặt gương đồng lại trên quầy hàng, không muốn mua nữa. Nhưng đột nhiên gương đồng vừa đặt lại trên quầy hàng đã nứt ra…Gương đồng vốn còn bình thường giờ vỡ làm đôi. Tô An Lâm sửng sốt, thầm nói không ổn, gặp phải lừa gạt ăn vạ rồi. Quả nhiên, người ở quầy hàng trừng mắt, chỉ vào Tô An Lâm hét:
“Ngươi làm sao vậy, không mua thì thôi, tại sao làm hư đồ của ta, đây là pháp khí một ngàn lượng của ta, bị ngươi làm hỏng rồi.”
Tô An Lâm trầm giọng:
“Ngươi chơi chiêu này với ta? Thứ này vốn đã hư rồi, muốn ăn vạ à?”
Thế giới này không có cách nói ăn vạ, người ta không biết ăn vạ là gì nhưng đại khái cũng nghe ra được ý nghĩa.
“Ta mặc kệ, hôm nay ngươi không đền thì không được đi!”
Loạt xoạt...Bỗng nhiên trong căn phòng phía sau hắn, có vài người ăn mặc như võ giả bước ra, thế mà có đến bảy tám người.
…
Vừa thấy nhiều người đến như vậy, ánh mắt Tô An Lâm chợt lạnh hẳn.
Không ngờ, thời cổ đại vẫn có kiểu ăn vạ thế này, đây là điều mà hắn không thể ngờ tới.
Hắn nhặt lấy tấm gương đồng vỡ vụn trên mặt đất lên, ném nó đi, sau đó cất giọng nhàn nhạt:
“Thứ này làm cũng tinh xảo thật đó, vừa buông xuống đã vỡ nát, có được kỹ thuật như vậy không đi chính đạo mà lại đi theo con đường tà môn ngoại đạo!”
“Tiểu tử, ngươi thật nhiều lời thừa thãi, dù sao cũng chính do ngươi đụng vào mới làm hỏng đồ, bây giờ ngươi nhất định phải đền tiền.”
Trong đám người, một tráng hán mặc một chiếc áo bào màu đen rộng lớn, trên trán cột một sợi ruy băng trắng đi ra ngoài.
Rõ ràng, người này chính là tên đầu sỏ của đám người này.
Gã bán hàng liền đứng ra sau lưng hắn ta, dễ thấy rằng gã cũng là một người trong bọn này.
“Ngươi chính là lão đại của họ.”
Tô An Lâm cười khẩy, nói:
“Dám giở cái thủ đoạn bịp bợm này với ta, ngươi tìm lầm người rồi.”
Ánh mắt gã đầu sỏ híp lại, hắn ta nhìn nhìn theo cách ăn mặc của Tô An Lâm, đoán rằng hắn chắc hẳn cũng là một võ giả, nhưng nếu là vậy thì sao, họ không những có nhiều người mà thực lực của họ cũng không tệ.