Chương 362: Tên Tiểu Tử Này Không Sợ Chúng Ta
Đối phương chỉ có một người mà thôi, thực lực chắc hẳn không cao, suy cho cùng nếu là cao thủ, người nào người nấy không có tiền hô hậu ủng rầm rộ bên người chứ? Một điều mấu chốt nữa chính là, đối phương thoạt nhìn qua dáng vẻ chỉ tầm 20 tuổi, người trẻ tuổi thế này coi như là có thiên phú đi thì thực lực nhiều nhất cũng chỉ là Luyện thể tầng năm mà thôi.
“Ngươi bớt diễn đi, mau đền tiền cho ta.”
Tên đầu sỏ hất tay, dáng vẻ vô cùng bá đạo.
Tô An Lâm cất giọng thản nhiên, nói ra đúng một chữ:
“Cút!”
“Tiểu tử nhà ngươi muốn chết hả, ngươi có biết lão đại của bọn ta là ai không?”
“Chính là Lão Hổ Bang, ngươi có từng nghe nói chưa hả?”
“Coi chừng bọn ta đánh ngươi rớt răng đầy đất đó!”
“Bỏ đi, nhìn ngươi cũng không có ngân lượng, ta lấy con ngựa kia của ngươi vậy.”
Tên đầu sỏ híp mắt lại, sau cùng lên tiếng nói.
Họ đã ở đây đợi thuyền suốt mấy ngày, một vài người đi qua, người nào có tiền, người nào không có tiền, về cơ bản họ đều có thể đoán được.
Ngày hôm trước lúc Tô An Lâm vừa đến, họ đã chú ý đến con ngựa đó của Tô An Lâm.
Con ngựa này cơ thể khỏe mạnh, bộ lông bóng loáng phát sáng, bốn chân to khỏe vô cùng sung sức, vừa nhìn liền biết được đây chính là một con ngựa tốt!
“Muốn lấy ngựa của ta?”
Tô An Lâm nhìn về phía con ngựa của mình ở cách đó không xa.
Đúng lúc này, con ngựa cũng quay đầu nhìn lại phía hắn, tiếp đó lại điềm nhiên như không, nó cúi đầu xuống tiếp tục gặm cỏ khô.
“Tiểu tử, lão đại của bọn ta cũng coi như là nể mặt ngươi rồi, biết điều thì mau đi đi, ngựa thì bọn ta lấy đó, nếu không ngươi khó tránh khỏi một trận đau đớn xác thịt.”
Một tiểu đệ ở bên trái khoanh tay trước ngực, chậm rãi lên tiếng.
“Nể mặt ta? Thật ngại quá, ta không cần các ngươi nể mặt ta cũng được.”
Tô An Lâm nhún vai, thẳng thừng ném đi pháp khí đã hỏng kia:
“Đừng chọc vào ta, nếu không, đừng trách ta không khách khí.”
Hắn quay đầu lại đi về phía con ngựa.
Ở phía xa, thuyền lớn đã xuất hiện, sắp cập bến rồi, cho nên hắn không muốn có chuyện phiền toái xảy ra, bởi vì một khi bỏ lỡ chuyến thuyền lần này thì sẽ phải đợi thêm vài ngày nữa.
Đến lúc đó xạ hương châu trên người sẽ phát huy tác dụng, rất có khả năng sẽ thu hút người của âm tông đến, khi ấy hắn có muốn đi cũng không đi được nữa.
“Lão đại, tên tiểu tử này không sợ chúng ta.”
Một người ở bên cạnh tên đầu sỏ lẩm bẩm nói.
Tên cầm đầu này tên là Vương Lai Phúc, hắn ta đã trà trộn trong bang phái nhiều năm.
Hắn ta nghiêm mặt, hít sâu một hơi rồi nói:
“Thuyền đến rồi, bây giờ mà đánh nhau, e rằng họ sẽ không để chúng ta lên thuyền, ta thấy tên tiểu tử này cũng đang đợi thuyền giống chúng ta, đợi đến khi xuống thuyền rồi thì lại tìm hắn tính sổ.”
Những chiếc thuyền này đều dựa vào một vài thương hội làm kinh doanh mua bán cho nên đều có chỗ dựa vững chắc.
Vì đảm bảo an toàn, họ nghiêm cấm những người có ẩu đả đánh nhau bước lên thuyền.
Suy cho cùng thì sức mạnh của võ giả rất lớn, lỡ như lúc đánh nhau, hai bên đều tức giận phá hỏng thuyền thì phải làm sao?
Đến lúc đó người ở trên thuyền có thể đều sẽ chết ở trên đó.
Dựa vào những điều trên, ở trên thuyền quy củ rất nghiêm ngặt, người có ẩu đả thì không được phép lên thuyền.
“Lão đại nói phải, cứ để cho tên tiểu tử đó nhảy nhót thêm vài ngày đi.”
“Ừm, để mắt tới hắn là được rồi.”
Vương Lai Phúc lạnh lùng nói.
…
“Thuyền đi Mai Lan Thành đến rồi đây.”
Cũng không biết là người nào đã hô lên, những người đã chờ đợi thuyền thời gian dài ở đây lúc này đều ào ào đi tới như ong vỡ tổ.
Có rất nhiều người đi đến Mai Lan Thành, nơi này có thương khách, có người đi thăm hỏi bạn bè người thân, nhưng phần lớn vẫn là người đi đến Mai Lan Thành để kiếm sống.
Kể từ khi Hợp Thủy Huyền Luân thành khu cấm, người đổ về Mai Lan Thành càng ngày càng nhiều, con thuyền mỗi lần đi tới lui đều sẽ đầy ắp khách.
Đây là một chiếc thuyền buồm cỡ lớn, sau khi đã cập bến, một vài thuyền viên từ bên trên đi xuống.
“Mọi người xếp thành hàng ngũ, dựa theo trình tự xếp hàng, hành lý vượt quá thể tích một người thì trả hai vé.”
“Người nào có ngựa thì trả ba vé.”
“Vé thuyền của mỗi người là một trăm lượng bạc, có trẻ con cũng đồng giá, ai không có tiền thì mau tránh ra…”
Vừa dứt lời, đám người bắt đầu ồn ào hẳn lên.
“Sao lại tăng giá rồi?”
“Đúng đó, lần trước chỉ có tám mươi lượng.”
“Haiz, tăng giá thì tăng giá thôi, đi Mai Lan Thành biết đâu còn có thể có cuộc sống tốt hơn…”
Một vài người lẩm bẩm nói.
Phần lớn mọi người đều là dân chúng bình thường, giá cả thế này thực sự rất cao đối với họ.
Tô An Lâm dắt ngựa, đi theo phía sau đội ngũ.
Hắn có một con ngựa nên cần phải trả ba phần tiền, tổng cộng ba trăm lượng.
Đến lượt hắn, hắn giao ra ngân phiếu ba trăm lượng.
“Ừm, đây là vé thuyền, ngươi cầm lấy.”
Thanh niên thu tiền đưa cho Tô An Lâm ba tấm giấy, trên giấy có con dấu của thuyền.
“Cảm tạ huynh đài.”
Tô An Lâm dắt ngựa đi lên trên boong thuyền.
Con thuyền này rất lớn, phần lớn mọi người đều ở trên boong thuyền.
Những năm này cũng không có khoang thuyền riêng cho người ở, mặc dù bên trong khoang thuyền có phòng nhưng đều đã được một vài nhân vật có tiếng đặt trước, người bình thường chỉ có thể chấp nhận ở trên boong thuyền.
Còn về ngựa, chúng đều bị dắt đến chỗ đuôi thuyền.