Chương 363: Một Tên Quỷ Nghèo
Ở đó có không ít ngựa, còn có cả trâu, cũng đã được chuẩn bị rất nhiều cỏ khô cho súc vật ăn.
Tô An Lâm cột ngựa xong xuôi thì tiến vào chỗ trung tâm khoang thuyền.
Nơi này là một gian phòng thật lớn, bên trong đặt rất nhiều bàn ghế cũng là nơi cung cấp thức ăn.
Đồ ăn trên thuyền rất quý, cho nên số người ăn nổi những thức ăn này cũng không nhiều, phần lớn đều chỉ tiêu một ít bạc để mua nước uống, sau đó ngồi tại những góc xó tựa cửa sổ, ngắm nhìn nước biển mênh mông.
Tô An Lâm cũng tiêu một lượng bạc để mua một bình trà, hắn ngồi xuống bên giường.
Vừa ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, vừa thoáng đau đớn trong lòng, hắn có chút tiếc tiền, một bình trà mà lại tốn mất một lượng bạc, thật đúng là ăn cướp mà!
Nhưng không còn cách nào khác, không mua đồ thì sẽ không được ngồi ở đây.
Hôm nay trời trong nắng ấm, bên ngoài thời tiết nắng ráo, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng sẽ có gió biển thổi qua, vô cùng dễ chịu.
“Haiz, Lý Thi Nhu đã mất, nếu không khi nàng ấy thấy được cảnh tượng này chắc chắn sẽ rất vui vẻ nhỉ.”
Tô An Lâm phát hiện, mình có hơi nhớ đến nữ nhân có lời nói nhẹ nhàng, tính cách dịu dàng nhưng lại can đảm kia rồi.
Hắn không nén nổi cảm xúc, đưa tay vuốt ve lấy phương ngọc.
Hiện tại khối phương ngọc này đã được hắn dùng một sợi dây đỏ xỏ vào đeo trên cổ.
Khối phương ngọc pháp khí cửu phẩm này lúc vừa mới mua về, bên trong không có một chút dương khí nào.
Nhưng chỉ qua vài ngày, thông qua việc hắn vận chuyển dương khí, dương khí bên trong phương ngọc đã từng chút khôi phục lại.
“Đến đây, mang cho ta năm xâu cá hố nướng, thêm hai bình rượu.”
Bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên từ bên trong phòng ăn.
Giọng nói này không khỏi làm cho rất nhiều đang uống trà nhìn sang.
Suy cho cùng mọi người đều biết giá cả thức ăn ở nơi này, đối phương lại một lúc mua nhiều đồ ăn như vậy, không thể không khiến người ta nghi ngờ rằng trong nhà người này có quặng mỏ.
Tô An Lâm cũng nhìn sang, quả nhiên là đám người vừa nãy muốn ăn vạ với hắn.
Hắn vốn tưởng rằng những người này mở quán mưu sinh ở bờ bên kia, thỉnh thoảng sẽ bắt chẹt một vài người xui xẻo, không ngờ họ cũng đi theo lên thuyền.
“Ồ, Vương ca đến rồi à.”
Thuyền viên trên thuyền rõ ràng lại quen biết gã đầu sỏ của nhóm người kia, mỉm cười chào hỏi.
Vương Lai Phúc cười đáp lại:
“Đem những món ăn ta vừa nói lên đi.”
“Được rồi, ngươi đợi một chút.”
“Lão đại, tên tiểu tử đó cũng ngồi ở nơi này.”
Ánh mắt tên tiểu đệ ngồi bên cạnh Vương Lai Phúc nhìn về hướng Tô An Lâm bên này.
Vương Lai Phúc khẽ híp mắt, cười khẩy:
“Chỉ gọi có một bình trà, xem ra là một tên quỷ nghèo.”
“Đúng vậy đó, uống nước lấp đầy bụng mà thôi, haha, không có bạc, chắc chắn gia thế cũng bình thường.”
“Ừm, lần này phải ở trên biển ba ngày, để hắn đắc ý thêm ba ngày đi, xuống thuyền cho hắn biết mặt.”
Tô An Lâm công lực thâm hậu, bất luận là thị lực hay là thính lực đều hết sức phi thường, do đó rất dễ dàng đã có thể nghe thấy những người này nói chuyện.
Hắn khẽ lắc đầu, thấp giọng nói:
“Xuống thuyền cho ta biết mặt, vậy thì ta phải chờ xem rồi.”
Hắn không muốn gây sự, nhưng không có nghĩa là hắn sợ phiền phức.
Ngay tại lúc hắn đang nghĩ xem làm thế nào để đối phó với những người này, phía trước bỗng nhiên ồn ào hẳn.
Ba người nam tử mặc trang phục thống nhất một màu lam đi tới.
Người dẫn đầu có thanh máu đạt tới 165.
Là một cao thủ!
Hai người phía sau cũng không thấp, thanh máu khoảng chừng 150.
Họ vừa đi tới, ánh mắt lạnh lẽo nhìn khắp xung quanh, ngay sau đó tìm một chỗ trống ngồi xuống.
“Ba vị khách quý, nếu như muốn ngồi ở chỗ này thì phải mua đồ.”
Một thuyền viên vội vàng đi tới nói.
“Bộp!”
Thanh y nam tử đi đầu vỗ tay xuống bàn, một nén bạc xuất hiện trên bàn.
“Cho ngươi.”
“Cảm tạ ngài, vậy ngài cứ tùy ý ngồi ở đây, ta mang trà lên cho ngài.”
Tô An Lâm không khỏi đảo mắt liếc nhìn về phía họ
Ba người nhìn qua đều là cao thủ, gương mặt không chút biểu cảm, thoạt nhìn liền biết là hạng người lòng dạ độc ác.
Bỗng nhiên, hắn thấy một con hắc trùng bay tới trước mặt người dẫn đầu kia.
Con trùng này hắn hết sức quen thuộc, nó là loại âm trùng chỉ có ở âm tông.
“Người của âm tông?”
Tô An Lâm híp mắt lại.
Ngay từ ban đầu hắn đã suy đoán họ có phải là người của âm tông lần theo dấu vết đuổi đến chỗ hắn hay không.
Nhưng cẩn thận ngẫm lại, đối phương nếu như đuổi theo hắn, chắc hẳn sẽ không ngồi ở bên kia yên tĩnh nghỉ ngơi như vậy.
Hơn nữa từ đầu đến cuối, từ khi ba người này tiến vào cũng chẳng hề liếc nhìn về phía hắn lần nào, rõ ràng chỉ coi hắn như một người bình thường mà thôi.
Cẩn thận quan sát một hồi, Tô An Lâm xác định, mấy người kia thực sự không hề nhìn hắn
Ba người ngồi bên kia cũng chẳng có hành động gì khác, chỉ yên tĩnh uống trà.
Nhưng nhìn kỹ sẽ thấy thỉnh thoảng khóe môi của họ khẽ mấp máy, chắc hẳn là đang nói chuyện.
Nhưng âm thanh rất nhỏ, hắn cũng không nghe rõ.