Chương 364: Mồi Câu
“Thôi vậy, cố gắng hết sức đừng khiến họ chú ý là được.”
Tô An Lâm suy tính trong lòng.
Ting tong…
Một canh giờ sau, tiếng chuông trên thuyền bỗng dưng vang lên.
Đây là tín hiệu thuyền sắp khởi động để ra khơi lần nữa.
Con thuyền cuối cùng đã chuyển động.
Tô An Lâm uống trà xong, hắn không định tiếp tục ngồi ở đây thêm nữa, liền đứng dậy đi ra ngoài.
Trên boong thuyền rất đông người tới lui nhưng có rào chắn bên cạnh vây quanh lại, không cho phép người đi qua đó, bởi vì trong khu vực này có người đang câu cá.
Thời cổ đại, nghề bắt cá không phát triển, tài nguyên dưới biển rất nhiều, do đó rất dễ để câu được cá.
Nhất là khi may mắn gặp được cả đàn cá vậy thì giàu to rồi.
Lúc này có một vài người ở nơi đó chuẩn bị câu cá, xem ra là một vài vị công tử, bên cạnh là một vài thiếu nữ, líu ríu nói chuyện.
Thấy cảnh tượng này, trong lòng Tô An Lâm khẽ động.
Theo bản năng hắn nhìn xuống biển, quả nhiên, từng hàng thanh máu hệt như đám đom đóm trong bóng đêm vậy, vô cùng bắt mắt, đủ loại cá khác nhau đều ẩn trốn ở vị trí sâu mấy chục mét.
Có loại cá rất to, thanh máu vậy mà đạt tới 90; có loại cá thanh máu chỉ đến 10, nhưng số lượng rất nhiều.
Tô An Lâm lập tức thấy động lòng.
Mấy ngày nay chỉ ăn toàn thịt khô khiến hắn sắp nôn đến nơi rồi, nếu như có thể ăn vài con cá thì cũng không tệ.
Mặc dù hắn không biết câu cá như thế nào, nhưng hắn có thể thấy thanh máu, chỉ cần thả mồi hướng gần về bên miệng cá, không phải sẽ câu được cá hay sao?
Tô An Lâm mừng rỡ trong lòng.
Con thuyền cứ từng chút lái vào trong vùng biển sâu thì lại càng có càng nhiều người đến câu cá.
Đến lúc này Tô An Lâm mới biết được, một cần câu cá giá một lượng bạc, nhưng chỉ là thuê, một ngày một lần.
Đây đúng là trục lợi mà!
Có điều, cá được câu lên coi như cũng là của mình, nhưng cũng có thể bán lại cho thuyền.
Hắn lập tức đi đến chỗ cho thuê cần câu cá, nói:
“Thuê một cây cần câu.”
“Được, đây là mồi câu.”
Cái họ gọi là mồi câu chính là một vài miếng thịt sống đã có phần thối rữa đặt trong một cái hũ đưa qua cho Tô An Lâm.
Tô An Lam đưa bạc, bắt đầu chuẩn bị tìm một nơi thích hợp để câu cá.
Nơi nào mà ít người một chút thì mới thanh tĩnh vắng vẻ, với lại nhiều cá hơn bên kia.
Rất nhanh sau đó, hắn đã tìm được một nơi rất phù hợp ở vị trí giữa thuyền, hắn dời một cái ghế nhỏ đến, đặt xuống sàn, sau đó lại bắt đầu gắn mồi câu vào.
Đây cũng là lần đầu tiên hắn móc mồi câu, hắn lại có chút tò mò, ở kiếp trước hắn nhớ rằng câu cá phải dùng đến trùng đất, ở đây sao lại dùng đến thịt thối vậy chứ.
Nhưng hắn thấy người khác đều câu cá như vậy, thế là hắn cũng móc thịt thối vào lưỡi câu.
“Tiểu tử, câu cá không phải làm như ngươi vậy đâu, mồi câu của ngươi to quá thì sẽ không thể giữ chặt được.”
Một ông lão cười ha hả lên tiếng nhắc nhở hắn.
“Mồi câu to sao, đó là vì ta muốn câu cá to.”
Tô An Lâm mỉm cười, thả cần câu xuống.
Vừa rồi hắn đã quan sát một hồi lâu, thấy một nơi có cá to.
[Thanh máu: 99/99]
Nhìn xem, cá lớn thanh máu đến 99 cơ à, thế này không thể dùng mồi câu to được hay sao?
Trên thực tế, hắn cũng biết vì sao ông lão này lại nhắc nhở hắn như vậy.
Bởi vì phần lớn những người này đều câu cá nhỏ, mấy người này câu được vài ba con cá nhỏ là đã vô cùng mừng rỡ rồi.
Sau khi Tô An Lâm thả câu xuống, cần câu của hắn lại di chuyển đi về hướng vị trí có thanh máu 99 kia.
Ông lão vừa rồi lên tiếng nhắc nhở hắn thấy hắn làm vậy thì lại cau mày nói:
“Tiểu tử, câu cá không phải thả câu như vậy đâu, lúc ngươi câu cá sao lại có thể di chuyển loạn xạ như vậy chứ? Vậy thì sao cá có thể mắc câu được? Nên làm giống như ta đây, phải yên tĩnh chờ đợi.”
“Haiz, vừa nhìn là biết không có kinh nghiệm rồi.”
“Có lòng tốt nói với hắn là sẽ không giữ chặt được mà, haiz…”
“Không nghe lời lão nhân nói thì chịu thiệt đến ngay.”
Một đám người câu cá lẩm bẩm nói.
Nhưng mà đám người này lại không biết, lúc này dưới đáy nước, một con cá lớn toàn thân màu xanh đen đang tìm thức ăn.
Con cá này gọi là cá Trường Thanh, nó hung mãnh lạ thường, thích săn mồi trong đàn cá.
Nơi nào có nhiều cá thường sẽ có sự xuất hiện của cá Trường Thanh.
Cá Trường Thanh vốn dĩ còn muốn tìm kiếm đàn cá làm thức ăn, nhưng bất thình lình, nó chú ý tới một miếng thịt trước mắt mình.
Đó là thịt thối nhưng đối với nó mà nói thì thơm vô cùng.
Soạt!
Cá Trường Thanh há miệng lập tức đớp mồi, nhưng đột nhiên, nó nhận ra được có gì đó bất thường, không hay rồi, trong mồi câu có độc.
Nó vội vàng nhả mồi ra, nhưng không còn kịp nữa, lưỡi câu đã mắc vào trong miệng nó, nó muốn chạy trốn, nhưng dường như có thứ gì đó kéo nó đi.
“Ối, mắc câu rồi.”
Tô An Lâm vội vàng đứng dậy, sức lực của con cá này rất lớn, sau khi nó hiện lên trên mặt nước, hắn đã thấy được một bóng hình lớn màu đen nghịt.
Người ở bên cạnh cũng thấy được, đám người ngạc nhiên hô to:
“Cá lớn, đây là cá lớn.”
Ông lão kích động đến mức gương mặt đỏ bừng:
“Chao ôi, ở đây mà cũng có thể câu được cá lớn.”