Chương 365: Không Tổn Thất Gì

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,064 lượt đọc

Chương 365: Không Tổn Thất Gì

Thấy có cá lớn mắc câu, rất nhiều người ở đó cũng bị thu hút tới.

“Chết tiệt, đây không phải là cá Trường Thanh đó sao!”

“Cái gì mà không phải là? Đây chính là cá Trường Thanh.”

Ông lão kích động, vẻ mặt đỏ bừng nói:

“Cá Trường Thanh cũng không dễ câu đâu, vì loài cá này độc lai độc vãng, bình thường nó sẽ không cắn câu! Theo như ta được biết, muốn câu được cá Trường Thanh, chỉ có thể là có vận may, thả mồi câu ở bên miệng cá mà thôi.”

"Tài câu cá của tiểu tử này cũng lợi hại thật đó.”

“Vừa mới tới đã câu cá Trường Thanh, chậc chậc, e là không phải người bình thường.”

Trong lúc mọi người nói chuyện, Tô An Lâm đã bắt đầu thu dây.

Hắn đột ngột nhấc lên, một con cá lớn bị giật tung bay lên.

Con cá này dài ước chừng hai mét, toàn thân có vảy màu xanh đen.

Dưới ánh nắng mặt trời, vảy cá lấp lóe phát sáng, rực rỡ đến chói mắt.

Con cá miệng dẹp, bên trong có hàm răng nhỏ li ti sắc bén, trông vô cùng dữ tợn.

Cũng may là cần câu và dây câu ở đây đều không phải loại bình thường, nếu không khi kéo như vậy dây câu sẽ rất dễ bị đứt đoạn.

Nhưng dây câu thường được lựa chọn để câu cá biển thường rất bền chắc, cho nên sẽ không xảy ra tình trạng như vậy.

Con cá cuối cùng cũng được ném lên trên thuyền.

“Lạch bạch, lạch bạch …”

Cá Trường Thanh dài hai mét vừa rơi xuống boong thuyền, nó liền vẫy đuôi đập xuống sàn lạch bạch không ngừng.

“Đúng là cá Trường Thanh.”

“Ăn cá Trường Thanh, vạn sự hưng thịnh, thuận lợi suôn sẻ.”

Thuyền viên trên thuyền cũng kích động hô lên.

Đây cũng chính là một loại ngụ ý của cá Trường Thanh.

Tô An Lâm nhặt lấy Huyền thiết trường tiễn bên cạnh lên, một tiễn đâm xuống người nó.

Phốc!

[Thanh máu cá Trường Thanh: 0/99]

Trong nháy mắt thanh máu trả về con số không.

“Tiểu tử thối, được đó, ngươi thâm tàng bất lộ, vừa đến đã câu được món hời lớn.”

Ông lão hưng phấn chà xát tay.

Con cá Trường Thanh này không chỉ to lớn, mà chất thịt của nó còn rất tốt, ăn vào cực kỳ bổ dưỡng.

Chẳng hạn như thịt rắn Hoa Ban đắt tiền ở bên ngoài, giá cả còn không bằng một nửa của nó, do đó có không ít võ giả thấy vậy, liền vây quanh lại.

“Huynh đệ, con cá này lớn như vậy, ngươi cũng không ăn hết được, bán cho ta có được không?”

Một đại hán trung niên đi tới cất tiếng hỏi.

“Tiểu huynh đệ, hiện giờ thời tiết nóng bức, nếu ăn không hết thịt thì ba ngày sau sẽ thối rữa mất thôi, ngươi bán cho bọn ta thì cũng không có tổn thất gì.”

“Đúng vậy, đúng vậy, ta ra giá hai mươi lượng một cân, ngươi thấy thế nào?”

Hai mươi lượng một cân đã đắt hơn cả thịt rắn Hoa Ban rồi, nhìn ra được người này thành tâm muốn mua.

Hắn cân nhắc đến bản thân mình quả thực sẽ ăn không hết nhiều thịt cá như thế, hơn nữa hắn vẫn còn tiếp tục câu cá tiếp mà, vừa rồi hắn lại nhìn thấy có cá lớn thanh máu khoảng chừng 100, cho nên hắn liền gật đầu, nhìn về phía đại hán nói:

“Được, mượn đao của ngươi dùng một chút, ta chỉ cần phần ở giữa này, còn lại sẽ bán cho ba người các ngươi.”

“Ha ha, được!”

Đại hán mừng rỡ, rút đao ra đưa cho Tô An Lâm.

“Xì xì!”

Tô An Lâm nhấc tay chém xuống, lưu loát cắn thịt cá ra, hắn hỏi mượn thuyền viên trên thuyền một cái cân.

Sau cùng, hắn bán được số bạc ước chừng bốn trăm lượng.

Tô An Lâm vô cùng vui vẻ, không ngờ đi thuyền một chuyến còn có thể kiếm được tiền, sau này chi bằng làm một ngư dân nhỉ?

“Thưa ngài.”

Lúc này, một thuyền viên đi tới.

Thuyền viên này chính là người trước đó cho hắn thuê cần câu, trong tay gã cầm một cây cần câu mới, gã cười híp mắt nói:

“Thưa ngài, cần câu của ngài đã cũ rồi, chi bằng đổi cây mới.”

Cây cần câu trong tay gã, toàn thân tỏa ra ánh sáng màu trắng bạc, điều mấu chốt là nó rất ngắn, chỉ dài tầm nửa mét.

Chỗ đầu trước có thể co dãn kéo dài ngắn tùy ý, nhìn chất liệu gỗ, vừa nhìn liền biết được đồ trong tay gã không phải là mặt hàng thông thường.

“Ngươi có ý gì?

Tô An Lâm tò mò hỏi:

“Có cần phải trả thêm tiền hay không?”

“Không cần, không cần, chẳng những không cần trả thêm tiền, ông chủ của bọn ta còn nói, miễn phí tiền thuê.”

Thuyền viên mỉm cười nói.

Tô An Lâm hiểu được, hỏi lại:

“Tốt như vậy sao?”

“Chỉ là một lát nữa nếu ngài lại bắt được cá lớn, có thể ưu tiên bán cho bọn ta trước, về phần giá cả bọn ta đảm bảo sẽ đưa ra cái giá khiến ngài vừa lòng.”

Thuyền viên cúi đầu khom lưng nói.

“Không thành vấn đề, nhưng ta nói trước, nếu giá cả không làm cho vừa lòng, ta có thể sẽ không bán cho các ngươi đâu.”

Tô An Lâm cất lời.

“Việc này là đương nhiên, bọn ta là người làm ăn chính đáng, sẽ không làm những chuyện như cưỡng ép mua bán đâu.”

“Vậy thì được.”

Lúc này Tô An Lâm mới yên tâm thoải mái nhận lấy cần câu.

Cần câu cá này cầm vào tay vô cùng thoải mái, đầu trước vừa kéo dài ra, độ dài còn dài hơn ba mét so với cây cầu cây ban nãy.

Chất liệu dây câu cũng giống như vậy, xem ra dây câu này cũng là loại hàng cao cấp.

Cũng giống như trước đó, Tô An Lâm tung ra mồi câu, mục tiêu di chuyển hướng vào vị trí thanh máu 100 kia.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right