Chương 366: Câu Cá

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,673 lượt đọc

Chương 366: Câu Cá

Lần này, lại càng có nhiều người đến nhìn xem Tô An Lâm câu cá.

“Vãi, người này sao lại câu cá như thế, hắn có biết câu không vậy?”

“Đây là lần đầu tiên ta thấy cách thức câu cá như vậy đó, không hiểu được luôn.”

“Còn phải nói à, lúc câu cá mà cần câu còn có thể nhích tới nhích lui như vậy, thật đúng là kỳ lạ.”

“Nhưng mà cái cần câu này thật sự không tệ nha.”

“Ngươi không biết sao, cần câu này là của ông chủ thuyền đó, đồ rất quý…”

Ông lão trước đó cũng không dám nhiều lời nói thêm điều gì, chỉ đi đến gần xem rồi lại tò mò lắc đầu:

“Không hiểu nổi, thật không hiểu nổi, làm sao có thể câu cá như vậy được chứ?”

Trong lúc nhất thời, ông ta có chút hoài nghi nhân sinh, có phải là trước đây mình đã câu cá sai cách rồi hay không?

“Chắc là không đâu, lão hủ câu cá đã mấy chục năm, làm sao có thể sai được, nhất định là do vận khí, tiểu tử này có vận may.”

Ông lão nói một cách vô cùng tự tin.

Lần này, Tô An Lâm nhắm chuẩn vào con cá Trường Thanh có thanh máu 100 dưới đáy nước.

Bất chợt, cá Trường Thanh cắn câu.

“Lại có cá cắn câu rồi, nhìn biên độ thế này, cá không nhỏ đâu.”

“Nhấc cần câu lên đi, cần câu cũng cong hẳn xuống rồi.”

“Vãi, lại là cá trường thanh, lại còn lớn hơn cả con cá vừa nãy!”

Mọi người đều mở to mắt nhìn.

Rầm..ào..ào…

Con cá lại bị hất tung lên.

Phịch!

Lại có thêm một con con cá lớn bị ném lên boong thuyền.

Lúc này đây không còn ai cho rằng Tô An Lâm may mắn nữa.

Không có ai sẽ có được vận may liên tục hai lần như vậy, nếu liên tiếp hai lần câu được cá to, vậy thì nhất định là do có thực lực!

Thuyền viên trước đó vội chạy đến.

“Thưa ngài, con cá lớn này bọn ta đưa ra giá 22 lượng bạc một cân.”

“Được!”

Tô An Lâm dùng một tiễn đâm chết cá, kiếm được điểm kinh nghiệm, sau đó liền gật gù nói:

“Ta có hơi đói rồi, thịt cá ban nãy làm phiền nhà bếp các ngươi nấu giúp ta một ít, được chứ?”

“Được ạ được ạ, xin hỏi ngài muốn kho hay là nấu canh? Hoặc là nướng cũng được. Đầu bếp ở chỗ này của bọn ta cái gì cũng biết cả, trước đây y từng làm việc trong cung đình.”

Tô An Lâm cũng không biết đối phương có đang khoác lác hay không nữa. Hắn thản nhiên lên tiếng:

“Món kho đi, xào thêm cho ta chút rau xanh. Ta câu thêm lát nữa, các ngươi sắp xếp hai người chờ ta, ta sẽ bán hết toàn bộ cá.”

“Được ạ, được ạ…”

Gã thuyền viên này biết được, ngày hôm nay họ đã gặp được cao thủ câu cá rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy đợt này có lẽ sẽ câu được rất nhiều cá, quá đã!

Đúng là như vậy, trong một canh giờ tiếp theo đó, Tô An Lâm đã liên tiếp câu được hai con cá lớn.

Một con trong số đó vậy mà lại là cá mập, điều này trực tiếp gây nên cơn chấn động cho người trên thuyền.

Cũng giống như trước đó, Tô An Lâm giết chết con cá, lấy một phần thịt cá ngon nhất ở chính giữa, những phần còn lại đều bán đi cho chủ thuyền.

Có điều lúc này, Tô An Lâm không câu cá nữa, lý do rất đơn giản, vì hắn phát hiện ra có thể là con thuyền đã đi khỏi khu vực của đàn cá, hiện tại dưới vùng nước này chỉ có một và con cá nhỏ thông thường, thanh máu đều nằm dưới mức 5, thế này thì chẳng có gì hay để câu nữa.

Hắn xoa bụng, lúc này hắn đã thấy hơi đói rồi, hắn bèn thu lại cần câu đưa cho thuyền viên.

“Ngài không câu cá nữa à?”

Trong ánh mắt thuyền viên lóe lên vẻ thất vọng.

Dù sao ban nãy những con cá mà Tô An Lâm câu được đều là đồ tốt, cho dù bọn họ quanh năm ngược xuôi trên biển, nhưng một năm cũng không nhìn thấy được có người câu được loại cá này mấy lần.

“Không câu nữa, ta thấy hơi mệt, cá đã nấu xong hay chưa?”

Tô An Lâm lên tiếng hỏi.

“Xong rồi xong rồi, mời ngài đi theo ta.”

“Làm phiền rồi.”

Đa số người ở đó lại đưa mắt nhìn theo bóng lưng Tô An Lưng rời đi, người nào người này đều than ngắn thở dài.

Bọn họ đều đang cảm thấy rằng nhiều năm qua có phải là họ đã câu cá sai cách rồi hay không?

Một vài người vội ngồi vào vị trí câu cá của Tô An Lâm ban nãy, học theo cách thức của hắn di chuyển cần câu tới lui liên tục.

Nhưng đáng tiếc là, hoàn toàn không có tác dụng gì cả.

Đừng nói là cá lớn, ngay cả cá nhỏ cũng không nhìn thấy được mấy con.

Còn về những chỗ khác, rất nhiều người phát hiện rằng dường như đàn cá đột nhiên bơi đi mất, mọi người đều không câu được cá.

Chạng vạng, Tô An Lâm ngồi ở vị trí cửa sổ tốt nhất trong phòng ăn, hưởng thụ bữa tiệc lớn toàn cá biển.

Tổng cộng có ba món cá: sashimi thịt cá mập, một phần cá kho cùng với một phần cá hấp.

Một màn hoành tráng như vậy khiến cho rất nhiều người nhìn thấy cũng phải thầm nuốt nước bọt.

Đám người Vương Lai Phúc vẫn ngồi ở vị trí cũ, khi bọn họ nhìn thấy một bàn đại tiệc cá biển trước mặt Tô An Lâm thì đều tỏ ra thèm muốn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right