Chương 367: Không Thành Vấn Đề

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,991 lượt đọc

Chương 367: Không Thành Vấn Đề

“Đồ ăn ngon thật đó, nghe nói nếu ăn được loài cá này có thể thăng thiên.”

Một tên tiểu đệ lẩm bẩm nói.

“Bốp!”

Vương Lai Phúc tát một cái vào đầu tên tiểu đệ, nhíu mày nói:

“Thăng thiên cái đầu ngươi, chẳng qua cũng chỉ có thể tẩm bổ cơ thể mà thôi, hiệu quả tốt hơn thịt rắn Hoa Ban.”

“Bây giờ xem ra hắn hết nghèo rồi nhỉ, một hơi mua được ba phần thịt cá cơ mà.”

“Đúng vậy đó, hắn thật có tiền.”

Cả ngày hôm nay bọn họ đều ở yên trong khoang thuyền, cho nên vẫn chưa biết chuyện Tô An Lâm câu cá trước đó.

“Con mẹ nó, có tiền mà không đưa cho chúng ta, hắn thật sự cho rằng ta không dám đối phó hắn hay sao?”

Vương Lai Phúc hừ một tiếng, thấp giọng nói với tiểu đệ bên cạnh:

“Con ngựa của tiểu tử đó ở ngay bên ngoài, chúng ta đi qua đó xem xem trong hành lý của hắn có thứ gì.”

Trong lúc nói chuyện, mấy người bọn họ lén la lén lút đi về phía đuôi thuyền.

Tô An Lâm thấy vậy thì khẽ nhíu mày lại.

Ngựa của hắn cũng ở chỗ đuôi thuyền, Huyền thiết đại cung cũng để ở nơi đó, sở dĩ hắn không đem theo, thứ nhất là vì nó quá lớn, mang theo bên mình không tiện lắm; thứ hai cũng là vì nó quá lớn, không thể để người khác chạm vào, dù sao chạm vào sẽ phát hiện ra được; thứ ba là vì nơi đó có người trông coi.

Con thuyền lớn này suy cho cùng cũng là thuyền làm ăn thỏa đáng, cho nên sẽ không tùy tiện để người khác tổn thất tài sản ở nơi này.

Có điều, mặc dù nói là bên đó có người canh gác, nhưng nhìn dáng vẻ những người này và một vài thuyền viên quen thuộc, Tô An Lâm có hơi lo lắng.

Ngộ nhỡ bọn họ làm loạn đồ của hắn, vậy thì phải làm sao bây giờ?

“Ngươi qua đây một lát.”

Tô An Lâm vẫy tay với một thuyền viên đi ngang qua hắn.

“Thưa ngài, có chuyện gì?”

“Ta ra ngoài một lát, ngươi xem chừng chỗ này giúp ta.”

“Không thành vấn đề.”

Tô An Lâm gật đầu, cất bước đi về phía đuôi thuyền.

Hắn vừa đi tới, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì tức điên lên.

Giống hệt như như những gì hắn suy đoán, đám người này đi đến đuôi thuyền, đầu tiên là khoác lác với ông lão canh gác, bằng cách đó để đánh yểm trợ.

Tiếp đó, Vương Lai Phú và hai tiểu đệ cẩn thận dè dặt đi về phía con ngựa.

“Chính con ngựa này là của tiểu tử đó.”

Vương Lai Phúc gật đầu, vỗ “bốp bốp” lên trên lưng ngựa:

“Khà khà, ở chỗ tiểu tử này vẫn còn không ít hành lý đâu, thật đúng là không biết lòng người hiểm ác mà, hắn lại có thể không mang hành lý theo bên người.”

“Phù..phù..phù…”

Con ngựa dường như cảm nhận được ác ý của Vương Lai Phúc nên không yên tâm mà phun khí, muốn đuổi Vương Lai Phúc đi.

“Ngựa ngoan đừng hoảng, chờ thêm vài ngày, ngươi sẽ là của ta rồi, đi theo ta đảm bảo ngươi được ăn ngon uống dã.”

“Lão đại, chúng ta lấy đi đồ của tiểu tử đó, nếu bị hắn phát hiện thì phải làm sao?”

“Đúng vậy đó, lúc này tới đây lấy trộm thì có sớm quá không, hay là đợi đến thời điểm trước khi xuống thuyền rồi hãy lấy?”

Vương Lai Phúc hừ lạnh một tiếng, nói:

“Sợ cái khỉ gì, nhìn đám người nhát gan các ngươi đi, nhát như chuột vậy, sau này sao làm việc lớn được?”

“Chỉ...chỉ là sợ sự việc làm lớn ra, chủ thuyền ở đây chúng ta cũng không quen biết, lỡ như họ không nể mặt chúng ta…”

Đám người bọn họ tuy rằng là một bang phái nhỏ, quen biết được một vài thuyền viên ở đây, nhưng cũng không quen biết với chủ thuyền, cho nên mấy tiểu đệ cũng cảm thấy có chút lo lắng.

Vương Lai Phúc khoát tay, vẻ mặt khinh thường, nói:

“Yên tâm, thầy tướng nói bát tự của ta rất cứng, sau cùng sẽ chết già, ta sẽ không gặp chuyện phiền phức gì đâu.”

Nói xong, vẻ mặt hắn ta đắc ý muốn mở gói hành lý ra.

“Có kẻ trộm!”

Bỗng nhiên, có một tiếng hét lớn vang lên.

Đợi đến khi Vương Lai Phúc phản ứng kịp vội quay đầu lại thì đã thấy một nắm đấm lao tới.

“Oái!”

Vương Lai Phúc kêu lên một tiếng đau đớn, hắn ta bị một quyền đánh bay ra ngoài, ngã vào trên một đống phân ngựa.

“Lão đại!”

Hai tên tiểu đệ vội chạy đi tới muốn đỡ hắn ta, nhưng vừa đi tới, nhìn thấy đống phân ngựa trên mặt đất thì khó lòng ra tay được.

Mấy tiểu đệ khác ở cách đó không xa đang tới lui canh gác thấy vậy thì cũng vội chạy đến.

“Này, các ngươi đang làm gì đó?”

Ông lão canh gác ý thức được nơi này có người đánh nhau thì vội đi trở lại gọi người.

“Ngươi, ngươi dám đánh ta.”

Vương Lai Phúc dáng vẻ chật vật, hắn ta vô cùng tức giận chỉ tay vào Tô An Lâm.

“Ta đánh ngươi đó, dám trộm đồ của ta, ngươi chán sống rồi.”

Tô An Lâm lấy một gói hành lý từ trên ngựa xuống, bên trong chính là một thanh trường tiễn, bên trên phiếm hàn quang, âm khí dày đặc.

Vẻ mặt Vương Lai Phúc thoáng chốc biến sắc, vội nói:

“Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

Tô An Lâm cười khẩy, lên tiếng:

“Không phải vừa nãy ngươi đã nói thầy tướng nói rằng ngươi sẽ không gặp phải chuyện phiền toái, sau này sẽ chỉ chết già đó sao, vậy ta phải nhìn xem, thầy tướng đoán mệnh có chính xác hay không!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right