Chương 372: Bây Giờ Hắn Cũng Có Thể

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 164 lượt đọc

Chương 372: Bây Giờ Hắn Cũng Có Thể

Cá lớn đều được Tô An Lâm bán cho chủ thuyền, còn cá nhỏ thì lấy chút muối ở trên thuyền cho nhóm người Vương Lai Phúc ướp, giữ lại để ăn sau.

Buổi chiều hôm đó, trong khi Tô An Lâm đang câu cá, Vương Lai Phúc đột nhiên đi tới phía sau gọi khẽ:

“Công tử.”

“Thế nào rồi?”

“Quả nhiên ba tên kia lén lén lút lút, hình như từ sáng vẫn luôn theo dõi ngươi.”

Vương Lai Phúc nhỏ giọng bẩm báo.

Ba người mà hắn nói chính là đệ tử âm tông lên thuyền.

Tất cả họ đều có âm trùng, Tô An Lâm vừa nhìn đã biết ngay.

Vì vậy từ ngày hôm qua Tô An Lâm đã bảo thủ hạ của Vương Lai Phúc để ý ba người kia xem mục đích họ lên tàu là gì.

Vừa để ý một cái quả nhiên thấy có vấn đề.

Qua quan sát của đám Vương Lai Phúc, những kẻ này lởn vởn xung quanh một số người, dường như đang tìm ai đó.

Tô An Lâm nhận ra rất có thể họ đang dùng âm trùng để tìm kiếm người đã giết Liễu Nhan.

Lúc ấy Vương Tồn Thủy đã nói, Liễu Nhan là thánh nữ cấp bảy, trên người có mùi âm trùng đặc biệt.

Âm trùng có thể lần theo mùi tìm tới người đã giết nàng.

Mặc dù bây giờ trên người hắn có Xạ hương châu, nhưng lỡ như thì sao?

Xạ hương châu để bao năm như vậy rồi, nhỡ mất linh thì sao?

Hoặc là âm trùng đã được nâng cấp?

Hoặc là...

Đột nhiên, Tô An Lâm khẽ giật mình.

Hoặc là âm trùng theo Xạ hương châu mà đến!

Dù sao chuyện dùng Xạ hương châu để che dấu mùi hương cũng không phải là bí mật gì, có thể âm tông đang lần theo Xạ hương châu mà tới đây.

Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót...

“Biết rồi, sáng mai xuống tàu rồi tính tiếp.”

Tô An Lâm lơ đễnh phất tay.

Đêm đến, hầu hết mọi người đã nghỉ ngơi.

Như thường lệ, Tô An Lâm nghỉ ngơi ở phía đuôi tàu.

Nhìn thì như đang ngủ nhưng thực ra hắn luôn cảm ứng xung quanh.

Hiện tại hắn phát hiện, độ dung hợp của công pháp dần tăng lên, đẳng cấp cũng tăng theo, trình độ cảm ứng khi nhắm mắt của hắn cũng đã từng chút trở nên nhạy bén hơn.

Trước có Trần Mù có thể nhắm mắt giết người, truy tìm tội phạm.

Hắn cảm thấy, bây giờ hắn cũng có thể.

Giống như lúc này đây.

Một canh giờ trước, hắn cảm ứng được trong khoang thuyền cách đó ba mươi thước, có ba bóng người đang nhìn chằm chằm vào mình.

Tô An Lâm biết, ba người kia có thể chính là ba người âm tông nọ.

Nhưng ba người này chỉ theo dõi hắn chứ không có hành động nào khác.

Lúc này, trong khoang thuyền của ba người nọ, quả thật chúng đang nhìn chằm chằm Tô An Lâm.

“Đã xác định, trong số tất cả mọi người trên tàu, không ai có mùi giết chết Liễu Nhan thánh nữ, nhưng chỉ có người này trên người có mùi của Xạ hương châu.” Người bên phải nói.

Người đàn ông áo xanh ở giữa gật đầu, cười lạnh:

“Những năm gần đây, người dùng Xạ hương châu ngày càng nhiều, rất nhiều người cho rằng dùng Xạ hương châu có thể che giấu mùi hương của mình, mà không biết trong trường hợp chúng ta không thể lần ra mùi hương ban đầu thì sẽ thường nhắm mục tiêu vào những người sử dụng Xạ hương châu.”

“Ta đã mua chuộc một thuyền viên, điều tra được kẻ này tên Tô An Lâm, một kẻ vô danh tiểu tốt.”

Đại Hạ quản lý hộ tịch rất nghiêm ngặt, khi ra ngoài, bất kể là đi thuyền hay vào thành, đều phải trình giấy tờ tùy thân ra.

Nó tương tự như chứng minh thư vậy.

Lần này Tô An Lâm rời khỏi huyện Hợp Thủy, vốn cũng dự định mai danh ẩn tính, nhưng không có cách nào, lúc lên thuyền phải có giấy chứng nhận hộ tịch.

Thứ này rất khó để giả mạo, vì giấy chứng nhận hộ tịch có dấu bàn tay mỗi người, nếu không phù hợp thì chứng tỏ là giả mạo.

Trừ phi có thể một tay che trời, mua chuộc được phủ thành chủ, nếu không rất khó làm giả được một tấm giấy chứng nhận.

Cũng may, Tô An Lâm không phải lo lắng cái tên mình sẽ bị người ta để ý, vì dù sao hắn cũng mới đến huyện Hợp Thủy thời gian chưa lâu.

“Mấy ngày nay tên này thường luyện công ở vị trí đó, thoạt nhìn có chút thực lực.”

Người đàn ông áo xanh híp mắt lại:

“Sáng sớm ngày mai là xuống thuyền rồi, tối nay động thủ đi.”

“Vâng!”

“Để ta xem xem, sau khi bỏ Xạ hương châu ra, rốt cuộc mùi hương nguyên bản của ngươi là gì?”

Ba người bàn bạc xong lập tức bước ra khỏi phòng, đánh bọc từ hai bên trái phải.

......

“Cuối cùng cũng tới rồi à?

Tô An Lâm thản nhiên nói.

Hắn luôn nắm rõ nhất cử nhất động của ba người này như lòng bàn tay.

Nam tử áo xanh cầm đầu dẫn đầu đi tới đuôi thuyền.

Thế nhưng khi nhìn kỹ lại:

“Hả, hắn đâu?”

Trước mặt trống không!

Trong đầu hắn lập tức rung lên hồi chuông báo động, vội vàng quay đầu lại.

Không có ai cả.

“Tìm ta à?”

Giọng nói của Tô An Lâm truyền đến.

Ở trên đỉnh đầu!

Nam tử áo xanh kinh hãi, vội vã ngẩng đầu lên thì thấy một bàn tay lớn ụp xuống mặt mình.

“Phụp!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right