Chương 373: Hắn Đã Chết Rồi
Năm ngón tay Tô An Lâm co lại, giống như cái kìm rắn chắc vặn mạnh một cái, đầu nam tử tức thì bị vặn ngược.
Tô An Lâm không cắt lìa đầu, vì kiểu gì sau khi lấy đầu cũng sẽ để lại quá nhiều vết máu, khó tránh khỏi sẽ bị người ta phát hiện.
Cho nên hắn chỉ bẻ gãy cổ của đối phương.
Nam tử áo xanh mềm oặt ngã xuống, Tô An Lâm trở lại chỗ cũ.
Lúc này, hai người âm tông khác mới tới nơi.
Họ không biết rằng thủ lĩnh của mình đã chết, vẫn rón rén tiến gần về phía Tô An Lâm.
Đột nhiên, Tô An Lâm ngẩng đầu, nhảy vọt lên.
Tốc độ của hắn quá nhanh, hay nói cách khác, đây là một đợt bộc phát sức mạnh trong khoảng cách ngắn của Ngũ Cầm Thân Pháp Công.
Dù sao công pháp này cũng đã đạt tới cấp bậc Đại sư, Tô An Lâm sử dụng chiêu này rất nhuần nhuyễn, hơn nữa còn mơ hồ có triều hướng phát triển tới cấp bậc Tông sư.
Một tay hắn giữ chặt cổ hai kẻ kia, sức mạnh toàn thân cực kỳ khủng bố. Đột ngột có cảm giác hít thở không thông làm cho hai kẻ kia mất hết sức lực.
“Tại sao các ngươi lại theo dõi ta?”
Tô An Lâm trầm giọng.
Hắn cần phải biết rõ phương pháp cụ thể mà âm tông dùng để truy tìm người.
Nếu không hắn sẽ luôn bị động, rất rắc rối.
Phụp bụp!
Thấy hai kẻ đó vì không thở nổi mà bắt đầu trợn trắng mắt, Tô An Lâm bèn ném họ xuống đất.
Hai mũi tên dài bằng huyền thiết vung một cái, đầu mũi tên bén nhọn đè lên cổ hai kẻ kia, làm cho họ không thể nhúc nhích, cũng không dám nhúc nhích.
Vì chỉ cần cử động một cái là mũi tên sắc nhọn sẽ đâm xuyên qua cổ họ.
Lúc này hai tên nọ chỉ có một suy nghĩ duy nhất đó là chờ thủ lĩnh của mình tới.
Ánh mắt của cả hai thỉnh thoảng nhìn về một nơi khác, chờ mong thủ lĩnh của mình xuất hiện, cho Tô An Lâm một kích trí mạng.
Tô An Lâm cười lạnh:
“Có phải đang chờ một người mặc áo xanh không?”
Mắt hai tên đó đột nhiên trợn to, không thể nào tin nổi.
“Hắn đã chết rồi.”
Tô An Lâm thản nhiên thông báo.
Hai tên nọ đồng thanh:
“Không thể nào?”
Tuy nhiên, khi nhìn thấy vẻ mặt tự tin của Tô An Lâm, lại không đợi được thủ lĩnh tới, họ biết thủ lĩnh của mình đã chết rồi.
“Hỏi lại lần nữa, tại sao lại đối phó với ta? Hai người các ngươi, ai trả lời trước ta sẽ không giết! Ta bảo đảm!”
Tô An Lâm lạnh nhạt nói.
Hai tên nọ liếc nhau, gần như đồng thời lên tiếng.
“Ta nói...”
“Ta nói...”
“Là vì Xạ hương châu, gần đây chúng ta phụng lệnh thánh tử, truy tìm hai người giết thánh nữ, nhưng sau khi hai người này rời khỏi huyện Hợp Thủy thì không lần ra được khí tức.”
“Cho nên chúng ta tách ra để tìm kiếm, trong trường hợp không tìm thấy, sẽ đuổi theo những người có Xạ hương châu...”
Tô An Lâm đã hiểu rồi.
Điều này giống với suy đoán của hắn.
“Quả nhiên là như vậy, vì Xạ hương châu.”
Tô An Lâm gật đầu.
“Chúng ta đã nói rồi, tha cho chúng ta đi.”
Tô An Lâm cười:
“Ta nói ta chỉ không giết người trả lời nhanh nhất thôi, đáng tiếc các ngươi lại trả lời cùng một lúc, cho nên...”
Huyền Thiết Tiễn của hắn đập khẽ một cái, đầu hai kẻ đó lập tức nứt ra, cứ thế chết bất đắc kỳ tử!
“Kích sát thành công, điểm kinh nghiệm...”
Nhìn vào hai phần thưởng, Tô An Lâm đột nhiên quay đầu:
“Xem lâu như vậy rồi, ra đi chứ.”
Trong góc tối không có ai đi ra.
Tô An Lâm cau mày:
“Nếu ngươi không ra, để đến lúc ta tìm được thì ngươi sẽ chết rất thảm đấy!”
Lúc này trong góc mới có tiếng sọt soạt phát ra.
Một bóng người rón rén bước tới, nở nụ cười ngượng ngập.
Chính là Vương Lai Phúc.
Trên tay hắn cầm một cái chăn, đi cũng không được, mà ở cũng chẳng xong, cứ ngơ ngác nhìn xác chết trên mặt đất, không biết phải làm thế nào.
“Ta... ta không cố ý đâu, biết buổi tối công tử toàn ngủ ở đây nên ta định mang cái chăn qua cho ngươi, đây này...”
Tô An Lâm nhìn lướt qua tấm chăn trên tay Vương Lai Phúc, lạnh giọng nói:
“Tiếc quá, vốn còn muốn giữ lại cho ngươi một mạng, ai ngờ lại bị ngươi nhìn thấy rồi.”
Vương Lai Phúc nhăn nhó, quỳ sụp xuống:
“Ta không cố ý đâu mà, công tử, ngươi coi như ta không thấy gì đi, miệng ta kín lắm.”
“Tại sao ta phải tin ngươi?”
Vương Lai Phúc vừa định lên tiếng, bỗng nhiên thông minh ra:
“Không phải chứ công tử, tại sao ta phải bán đứng ngươi, có lợi gì cho ta đâu? Hơn nữa những người này là ai ta cũng không biết, ngươi cần gì phải lo lắng chứ? Công tử, nếu ngươi lo lắng thật thì để ta xử lý những thi thể này giúp ngươi đi. Ngươi yên tâm, lão đại ta thường xuyên chém người ở bên ngoài, ta vẫn hay dẫn theo đàn em đi dọn xác.”
Vẻ mặt Tô An Lâm kỳ quái:
“Vậy là việc chủ yếu của Lão Hổ bang ngươi chính là dọn xác cho người ta?”
“Còn cách nào khác đâu, trong bang cạnh tranh khốc liệt, muốn lên cao thì phải có bản lĩnh thật sự, mà thực lực của ta lại không cao, chỉ có thể đi dọn xác thôi. Nhưng nói chứ nghề dọn xác này cũng béo bở lắm.”
Vương Lai Phúc mặt mày hớn hở nói.
“Dọn xác mà còn béo bở?”
Sắc mặt Tô An Lâm càng cổ quái hơn.