Chương 376: Không Được Trọng Dụng
Vương Lai Phúc gãi đầu xấu hổ.
“Được rồi, ngày mai đến Hồng Hoa Đường, chờ ta gia nhập bang phái rồi thì cái nơi tồi tàn này bỏ đi cũng không tiếc.”
Tô An Lâm thuận miệng nói.
“Cảm ơn lão đại!”
Nhóm người vô cùng kích động, trăm miệng một lời.
Sau đó họ bắt đầu thu dọn.
Ăn cơm xong, Vương Lai Phúc chuẩn bị cử một tiểu đệ đi ra ngoài nói với lão đại của hắn một tiếng, họ đã từ huyện Hợp Thủy về.
“A Nhân, ngươi lại đây.”
Vương Lai Phúc vẫy tay, một người đàn ông gầy còm, vừa lùn vừa đen đúa vội vàng chạy lại:
“Vương ca, có chuyện gì thế?”
“Ngươi đi nói với Khôn lão đại, chúng ta về rồi, sau đó...”
Vương Lai Phúc xoa hai ngón tay vào nhau, ý chỉ bạc.
Đám tay chân như họ đi làm việc, lão đại đều sẽ cho tiền thưởng.
Đáng lẽ bình thường Vương Lai Phúc sẽ tự mình qua đó, nhưng hắn phải ở lại tiếp đãi Tô An Lâm, cho nên giao cho cấp dưới đi làm chuyện nhỏ này.
“Hiểu rồi, ta đi ngay đây.”
A Nhân gật đầu rời đi.
Tô An Lâm nói:
“Lão đại của ngươi là ai?”
“Trần Khôn, người trong nghề đều gọi hắn là Khôn ca, hắn giỏi lắm, nắm giữ lệnh bài cấp 7 trong bang phái. Lần trước nghe nói hắn sắp thăng cấp rồi, đến lúc đó sẽ là lệnh bài cấp 6, thế thì càng lợi hại hơn, đáng tiếc…”
Vương Lai Phúc thầm thở dài.
Đáng tiếc hắn không được A Khôn trọng dụng, không phải giải quyết việc dọn xác thì cũng là xử lý vài chuyện rắc rối.
Chẳng hạn như lần này bảo họ đến huyện Hợp Thủy, kiểm tra khu vực cấm.
Chuyện này không chỉ không được lợi lộc gì, hơn nữa còn là đi xem xét khu vực cấm.
Khu vực cấm, đó là nơi nào kia chứ, lơ ngơ là rơi đầu ngay.
Vì nguyên nhân này, hắn dự tính nếu Tô An Lâm có thể gia nhập Hồng Hoa Đường thật thì sẽ đi theo Tô An Lâm.
Tuy nghe nói thế lực Hồng Hoa Đường yếu hơn, nhưng đó là chuyện của bên trên, lính quèn như họ có bạc là được rồi.
A Nhân chạy rất nhanh, hắn biết chỗ ở của Trần Khôn, đó là một tòa nhà lớn.
Trong sân nhà nuôi rất nhiều cao thủ, nổi tiếng trong vùng này.
Dưới trướng lão đại Trần Khôn có tám cửa hàng Chi Tử Đăng.
Chi Tử Đăng là nơi bán xuân, tương đương với tiệm cắt tóc thời hiện đại.
Loại cửa hàng này không giống thanh lâu.
Thanh lâu là câu lạc bộ, là nơi vung tiền như rác.
Còn Chi Tử Đăng, trực tiếp ra giá, sau đó gái bán xuân sẽ liên tục thúc giục ngươi nhanh lên, nhanh lên, vẫn chưa xong à…
Phải, với các cô nương làm việc ở đó, thời gian là vàng bạc.
Ngoài ra, Trần Khôn còn có một sòng bạc, đó là nơi kiếm tiền nhất.
Đáng tiếc, Vương Lai Phục không được Trần Khôn trọng dụng, nơi ấy dù có kiếm được tiền thì cũng chẳng liên quan gì đến họ.
Nghĩ vậy, A Nhân thở dài một tiếng, hắn sờ cái cổ đen thui của mình, lau mồ hôi.
“Hầy, mong sao lần này Vương ca đi theo Tô công tử, các huynh đệ có thể được ăn uống no say!”
Sau khi đi vào trong sân, A Nhân nhăn mày.
Hắn từng tới đây mấy lần, cho nên khá là quen thuộc nơi này.
Nhưng mà kỳ lạ là ngày xưa ở đây có rất nhiều người, toàn là võ giả đang luyện công, thế sao hôm nay lại không có ai cả?
Trái lại, trên mặt đất có vài vết máu, dụng cụ cũng bị hất đổ la liệt, giống như vừa mới có một trận chiến diễn ra ở đây.
Có chuyện gì vậy?
Đang lúc A Nhân cảm thấy kỳ lạ, một người đàn ông cao to bỗng xuất hiện trước mặt hắn.
A Nhân giật nảy mình, định thần nhìn lại thì thở phào một hơi:
“Khôn ca!”
Người trước mặt chính là lão đại Trần Khôn, Khôn ca!
Hôm nay Trần Khôn mặc áo bào đen, tóc dài phấp phới, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào A Nhân:
“Ngươi là…”
“Không ca, là ta đây, A Nhân, thuộc hạ của lão đại Vương Lai Phúc…”
A Nhân cúi đầu, không dám nhìn Khôn ca.
“Vương Lai Phúc.”
Trần Khôn dần dần nhớ ra cái tên mũm mĩm trông hết sức ngu ngần kia.
Vương Lai Phúc đi theo hắn nhiều năm, đáng tiếc hắn chướng mắt đối phương.
Vì thế hắn vẫn luôn sắp xếp cho Vương Lai Phúc làm những chuyện lông gà vỏ tỏi, trước đó không lâu hắn nghe nói khu vực cấm ở huyện Hợp Thủy thu hẹp, bèn nghĩ liệu nơi đó có lợi không.
Vì thế hắn phái Vương Lai Phúc đi đến đó xem xét.
“Hắn về rồi à? Thế nào?”
Bấy giờ Trần Khôn mới gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ tính kế, hắn cười nói:
“Mọi người không sao chứ?”
“Tất cả mọi người đều không sao, chuyện ở khu vực cấm là…”
A Nhân đang định báo cáo tình hình ở huyện Hợp Thủy, không ngờ Trần Khôn xua tay:
“Chuyện bên kia để sau hẵng nói, trước mắt có một việc quan trọng hơn cần các ngươi đi làm.”
“Ơ…”
A Nhân ngớ ra, không rõ vì sao.
Ánh mắt Trần Khôn hiện lên vẻ khác thường, hắn nói tiếp:
“Sau khi làm xong, chuyện làm ăn của sòng bạc sẽ giao cho Vương Lai Phúc làm còn đưa cửa hàng Chi Tử Đăng chỗ Tống đại nương giao cho các ngươi quản lý! Ha ha, ta nghe nói các ngươi rất thích đến cửa hàng đó, đúng không? Sau này đến đó, không cần tốn bạc nữa.”
Nghe vậy, mặt A Nhân đỏ bừng vì kích động.
“Khôn ca, chuyện này...Là thật sao?”
Trần Khôn cười nói:
“Khôn ca đã nói thế, chẳng lẽ còn lừa ngươi được chắc? Thế Trần Khôn này về sau không cần hành tẩu giang hồ nữa à?”
“Không, không, ta không có ý này, nhưng mà Khôn ca, ngươi muốn bọn ta đi làm gì?”
“Chuyện nhỏ thôi, trước kia các ngươi thường làm đấy, đến dọn xác ở một nơi, nơi đó là…”