Chương 377: Không Hợp Lý

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,634 lượt đọc

Chương 377: Không Hợp Lý

“Cái gì, muốn chúng ta đi nhặt xác, lần này hoàn thành tốt thì sẽ giao sòng bạc cho chúng ta quản lý? Cửa hàng Chi Tử Đăng của Tống đại nương cũng cho chúng ta quản lý luôn?”

Trong sân của Lão Hổ Bang.

Vương Lai Phúc nghe xong thì cau mày.

A Nhân không để ý, cười nói:

“Đúng vậy lão đại, Khôn ca tốt thật đấy, hắn chính mồm nói với ta, bảo chúng ta làm việc rất tốt, cố ý muốn cất nhắc ngươi!”

Các tiểu đệ bên cạnh cũng vô cùng phấn khích.

Đây là chuyện tốt.

Vương Lai Phúc được trọng dụng, ngày sau họ còn phải sống một cách chật vật nữa sao? Nhất định là được sung sướng rồi.

Vừa nghĩ đến tháng ngày hạnh phúc sắp tới, tất cả mọi người vô cùng vui vẻ, ai nấy cũng cười tươi rói.

Tô An Lâm không quan tâm đến họ.

Hắn ngồi dưới cây hòe trong sân, vừa uống trà vừa đọc mấy quyển sách cũ.

Dù sao hắn không có việc gì để làm, bèn giở đống sách của của Vương Lai Phúc ra xem.

Vương Lai Phúc nói số sách cũ này trước đây hắn tiện tay lấy về khi đi dọn xác.

Trước kia hắn bán hết sách cũ cho một cửa hàng, đáng tiếc cửa hàng đó có người chết, hắn đành phải tự đi bán.

Thời buổi này không có nhiều ngươi mua sách lắm.

Đột nhiên, hắn nghe thấy Vương Lai Phúc vỗ đùi:

“Không hợp lý.”

Tô An Lâm vô thức nhìn sang, thấy mấy tên đàn em nói chuyện ríu rít.

“Lão đại, đây là chuyện tốt mà, sao lại không ổn?”

“Đúng đấy, Khôn ca cố ý đề bạt ngươi, nhất định là ngươi được Khôn ca coi trọng.”

“Lão đại, sau này ngươi phát tài thì đừng quên đám đàn em này đấy.”

“Đúng vậy, đúng vậy!”

Cả đám tiểu đệ hết sức kích động.

Nhưng Vương Lai Phúc lại vung tay:

“Đừng có nói mấy việc đó, các ngươi thì biết cái gì, nếu không cho ta cái lợi mà chỉ bào ta đi dọn xác thì còn được, nhưng mà lần này lại giao cho ta nhiều lợi ích như vậy, không hợp lý, cực kỳ không hợp lý.”

Nhóm tiểu đệ mờ mịt.

“Lão đại, được lợi mà lại không được sao?”

“Hừ, ta ngửi thấy mùi âm mưu ở đây.”

Vương Lai Phúc nheo mắt.

Hắn biết, bình thường sòng bạc của Trần Khôn do em trai ruột của hắn quản lý.

Công việc béo bở như vậy, sao đột nhiên lại giao cho hắn?

Đã thế còn chuyển giao quyền quản lý cửa hàng Chi Tử Đăng của Tống đại nương cho hắn nữa.

Rốt cuộc cửa hàng Chi Tử Đăng của Tống đại nương làm ra tiền nhiều nhất trong số các cửa hàng.

Mỗi ngày, các đại mụ trong cửa hàng đều tiếp đãi mười vị khách trở lên, tổng cộng có mười tám đại mụ.

Mối kinh doanh có lời như thế thì tại sao Trần Khôn lại đưa cho hắn?

Vì thế hắn kết luận, việc dọn xác lần này có vấn đề.

“Thế này, mấy người các ngươi, bây giờ mau chóng đi ra ngoài hỏi thăm xem, mấy ngày nay chỗ Trần Khôn đã xảy ra chuyện gì, địa điểm dọn xác là nơi nào, mau lên.”

“A, được, được...”

Bộ dạng của Vương Lai Phúc làm mấy tên đàn em sợ hết hồn.

Ngẫm lại cẩn thận, quả thực có vẻ bất thường.

Vì sao tự dưng Trần Khôn lại đột nhiên trọng dụng họ? Đột nhiên cho họ nhiều lợi ích như vậy?

Trên đời này, không có chuyện vô duyên vô cớ yêu thích một ai đó, và cũng không có chuyện vô duyên vô cớ oán hận người nào cả.

Vương Lai Phúc lăn lộn bao nhiêu năm, thoạt nhìn ngờ nghệch, nhưng hắn ngu dốt thật sao?

Tươi cười đon đả không có nghĩa là ngu ngốc.

Trên thực tế, không ai ngờ được, hắn không có thực lực mạnh mẽ song lại có thể lấy được lệnh bài cấp 9, hơn nữa còn cầm đầu một đám đàn em, đây không phải là điều mà người bình thường co thể làm được.

Theo Vương Lai Phúc, người ta đột nhiên đối tốt với ngươi, chứng tỏ người đó đang tính kế ngươi.

Sau khi vài tên đàn em ra ngoài, Vương Lai Phúc lau mồ hôi trên mặt:

“Lần này xong rồi, tại sao Khôn ca lại tính kế ta thế nhỉ...”

Tô An Lâm mỉm cười, đặt ấm trà lại chỗ cũ, nói với giọng điệu bình tĩnh:

“Chẳng phải ngươi nói mạng mình rất cứng, sẽ được chết già, không sợ đại tai đại nạn sao?”

Vương Lai Phúc nhăn nhó:

“Nhưng mọi việc là do con người nỗ lực, không thể trông chờ hết vào thiên đạo, bằng không mấy năm nay ta đã chết từ lâu rồi.”

Hắn suy nghĩ, rồi lập tức đi đến trước mặt Tô An Lâm:

“Tô công tử, ngươi có bản lĩnh, hay là ngươi phân tích giúp ta xem, chuyện này thế nào? Hoặc là nói trực giác của ta sai rồi?”

“Khi trực giác mách bảo ngươi có người hại ngươi, vậy thì đừng nghi ngờ, trực giác của ngươi quá nửa là chính xác rồi, chẳng qua bởi vì thực lực của ngươi và đối phương chênh lệch quá lớn, ngươi sợ hãi, không biết phải ứng phó thế nào, thế nên trong tiềm thức, ngươi không hy vọng đó là sự thật, không muốn thừa nhận nó!”

Tô An Lâm nói năng từ tốn.

Hai mắt Vương Lai Phúc sáng bừng:

“Câu này của Tô công tử có lý.”

Tô An Lâm mỉm cười:

“Thật ra cũng dễ đoán thôi, ngươi ở đây chờ một lát, đợi họ hỏi thăm tin tức về, chẳng phải là sẽ biết vì sao Trần Khôn làm như vậy rồi sao?”

“Nói cũng đúng, chỉ đành chờ thôi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right