Chương 378: Đảm Bảo

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,652 lượt đọc

Chương 378: Đảm Bảo

Hiện tại, trong phủ của Trần Khốn, sắc mặt của hắn vô cùng u ám, hắn đang nhìn một người đàn ông trông khá giống hắn, chỉ có điều nhỏ hơn vài tuổi.

Người này chính là em ruột của hắn, tên là Trần Hào.

“Ca, tốt quá rồi, vậy là đến lúc đó có thể giao mọi việc cho Vương Lai Phúc rồi.”

“Hừ, ngươi còn cười được, nếu không phải vì ngươi thì ta cần gì phải phiền lòng thế này?”

Trần Khôn nhìn Trần Hào và răn dạy.

Tối hôm qua, Trần Hào tranh giành tình nhân với người khác ở xuân lâu, sau đó trói người đó với nhóm đàn em của hắn về.

Phơi bên ngoài cả đêm.

Buổi sáng, hắn trở về mới phát hiện, thủ lĩnh của nhóm người này là em trai một tiểu thiếp của lão đại Thuyền Bang.

Mà tiểu thiếp ấy lại được lão đại Thuyền Bang yêu thích vô cùng.

Tuy họ là Sơn Hải Bang, nhưng cũng chỉ là bang phái nhỏ phụ thuộc ở tầng dưới, bây giờ đắc tội người như thế, hơn hết còn giết người, vậy thì khó giải quyết rồi.

Đang lúc suy nghĩ xem phải xử lý thi thể thế nào, chẳng ngò Vương Lai Phúc lại sai A Nhân đến đây.

Hắn đã nghĩ ra cách tìm kẻ chết thay.

“Ca, ta sai rồi, nhưng mà lần này cũng không thể trách ta được, ta đã cho cô nương đó bạc rồi, thế mà tên đó lại dám tòm tèm người của ta, chúng ta làm nghề này không cần thể diện hay sao?”

Trần Hào biện giải.

“Bình thường bảo ngươi để ý những gương mặt quan trọng trong thành mà ngươi không nghe, lần này thì hay rồi, trêu chọc người ta chưa?”

“Ca, ta biết sai rồi mà, sau này ta chắc chắn sẽ không tái phạm nữa, với lại chẳng phải đã giải quyết được rồi đấy thôi.

Trần Hào cười đùa:

“Vương Lai Phúc cũng coi như xui xẻo, nếu hắn về muộn một ngày thì đã không gặp phải chuyện này rồi. Trước đây tiểu tử đó còn khoác lác nói mình từng xem bói, bát tự cứng, không có tai kiếp gì cả, không thể chết được, dù sao hắn nói mình không chết được, thế thì để hắn làm!”

Trần Khôn gật đầu:

“Lần này Vương Lai Phúc nhất định phải chết, không thể để hắn rơi vào tay Thuyền Bang.”

“Chắc chắn rồi, chờ Vương Lai Phúc và thuộc hạ của hắn đi dọn xác, chúng ta thình lình xuất hiện, nói người kia bị hắn giết chết, sau đó giết họ, thi thể giao cho Thuyền Bang, chuyện này coi như xong xuôi.”

Trần Khôn nói:

“Phải đảm bảo chắc chắn không một ai biết người nọ do ngươi giết.”

“Yên tâm, chỉ có ba người biết chuyện này, sáng sớm đã xử lý rồi, sau đó thi thể đều được cất vào bao tải, vận chuyển ngay đến nơi cần dọn xác, hiện trường cũng được chuẩn bị xong cả rồi.”

“Được.”

Trần Khôn thở phào một hơi.

Hắn biết tính em mình.

Tuy thích đánh đấm, tranh giành tình nhân.

Nhưng phong cách làm việc của Trần Hào giống hắn, đều thích làm việc chu đáo, kín kẽ.

“Nếu bên kia đã dàn xếp xong, thì tiếp theo phải xử lý bên Vương Lai Phúc. Vương Lai Phúc vẫn có chút khôn vặt, để tránh cho đêm dài lắm mộng, ngươi đích thân dẫn người đến đó, đốc thúc họ đi dọn xác, không được để xảy ra sai lầm.”

Hành động này của hắn gọi là giám sát!

Để đảm bảo không có bất kỳ sơ hở nào, mọi việc được trót lọt.

Trần Hào nói ngay:

“Ca, ta vừa mới định xin chỉ thị đi giám sát Vương Lai Phúc, không ngờ chúng ta đều nghĩ như nhau, ha ha, ngươi quả nhiên là anh ruột của ta.”

Trần Khôn gật đầu:

“Đi làm việc đi, nhớ kỹ, phải làm việc cẩn thận!”

“Rõ!”

...

Trong sân của Lão Hổ Bang.

Hai canh giờ sau, A Nhân là người đầu tiên trở về.

“Sao rồi, A Nhân?”

Vương Lai Phúc vội hỏi ngay.

“Không thăm dò được gì, nhưng ta nghe nói, buổi sáng em của Trần Khôn đánh nhau với người ta, ngay trong nhà Trần Khôn, sau đó đánh chết người kia rồi.”

“Người bị đánh chết là ai?”

A Nhân lắc đầu:

“Không biết, nhưng mà hình như đánh kịch liệt lắm, trước đó ta đến thì thấy nhiều đồ đạc bị đánh hỏng, mặt đất toàn là vết máu.”

Vương Lai Phúc lập tức phân tích:

“Đánh nhau kịch liệt, chứng tỏ thực lực của người nọ không thấp, nhưng mà tin tức này lại bị giấu nhẹm đi, chứng tỏ Trần Khôn cố ý giấu giếm.”

A Nhân nói:

“Bình thường, cố ý giấu giếm có nghĩa là thân phận của người bị đánh chết có lẽ rất cao, đến cả Trần Khôn cũng không thể trêu chọc, cho nên không muốn bị người khác biết.”

“Nhưng mà chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ, vì thê cách tốt nhất là vu oan giá họa!”

Nói xong, trong lòng Vương Lai Phúc trùng xuống.

Có người ngã ngồi trên ghế:

“Được lắm, được lắm, thì ra là vậy.”

Chuyện này không khó để phân tích ra được.

Bên Trần Khôn giết người, người bị giết có thân phận địa vị, sợ gánh vác trách nhiệm.

Vì vậy bảo nhóm Vương Lai Phúc đi dọn xác, trong lúc dọn xác, họ thình lình xuất hiện, nói Vương Lai Phúc giết người.

Làm như thế nhằm mục đích giá họa.

Tô An Lâm nhìn Vương Lai Phúc mất hồn mất vía, bỗng cảm thấy người này cũng không ngu ngốc như mặt ngoài.

Hắn không nói gì, muốn nhìn xem Vương Lai Phúc sẽ xử lý như thế nào.

“A Nhân, thế này đi, ngươi đến chỗ Trần Khôn, nói là...Cứ nói chúng ta không tiện đi dọn xác.”

Vương Lai Phúc nói ngay.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right