Chương 379: Hào Ca
“Vương ca, làm thế không ổn đâu, Khôn ca đã ra lệnh rồi, bây giờ ta mà đi nói như thế thì chẳng phải sẽ bị họ đánh chết tươi à?”
A Nhân nhăn nhó, nói với giọng điệu khó chịu.
“Trời ạ, ngươi bị ngu à, uổng công ngươi đi theo ta lâu như vậy, thế mà không học được một nửa sự thông minh của ta.”
Vương Lai Phúc giận hắn không khôn ra được.
“Vương ca, thế ngươi nói xem, ta phải làm sao?”
A Nhân vội nói.
“Ngươi cứ nói, chúng ta bệnh rồi, lần này từ huyện Hợp Thủy về bị phong hàn, ngã bệnh hết rồi, không đi dọn xác được.”
Vương Lai Phúc nói.
Mắt A Nhân sáng rực lên:
“Vương ca, sao ngươi lại thông minh thế cơ chứ?”
“Hồi nhỏ ta ăn cá nhiều, xì, xì, nói mấy lời vô dụng này làm gì, mau lên.”
“Hú, hú.”
A Nhân phấn khởi, đang định đi ra ngoài, thế nhưng vừa mới đi ra cửa thì hắn bỗng đứng bất động.
“A Nhân, ngươi làm gì đấy, đi nhanh lên.”
Vương Lai Phúc thấy thế thì giục.
“Vương ca, ờm…”
A Nhân nhìn người ngoài cửa, vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Ngay sau đó, một người đẩy hắn ra.
Nhìn thấy người tới, con ngươi của Vương Lai Phúc co lại.
Hắn làm việc cho Trần Khôn nhiều năm, tất nhiên biết người nọ là ai.
Em của Trần Khôn, Trần Hào.
“Hào...Hào ca, sao ngươi lại đến đây?”
Vương Lai Phúc vội vàng đi đến chỗ hắn, hỏi với giọng bất an.
Trần Hào nhìn Vương Lai Phúc, ánh mắt hết sức lạnh nhạt:
“Ca của ca mới bảo ngươi đi dọn xác đúng không, nhiệm vụ này không thể qua loa được, sao, còn chưa đi à?”
“Hào ca, huynh đệ bọn ta vừa mới từ huyện Hợp Thủy về, cả người khó chịu lắm, vừa nãy ta còn đang nói, bảo A Nhân đi báo với các ngươi một tiếng, bọn ta không đi dọn xác được rồi.”
Mặt Trần Hào sa sầm:
“Vương Lai Phúc, ngươi có ý gì? Ta thấy các ngươi đều khỏe mạnh lắm, không dọn được là thế nào?”
“Hào ca…”
“Đừng có giảo biện với ta.”
Trần Hào giơ tay lên, ngăn cản Vương Lai Phúc nói chuyện:
“Đừng nói các ngươi không bị bệnh, cho dù ngã bệnh thật thì các ngươi cũng phải làm việc này!”
Hắn đi đến trước mặt Vương Lai Phúc, vỗ vai đối phương:
“Ngươi yên tâm, sau khi xong việc, ta và ca của ca sẽ không bạc đã ngươi. Chỉ có điều, nếu ngươi dám không đi…”
Keng…
Thanh đao dắt bên hông một tên đàn em đứng bên cạnh Trần Hào rơi xuống đất.
Tên đàn em này đanh mặt nhìn Vương Lai Phúc, hắn nhặt đao lên, trực tiếp rút ra, lắc qua lắc lại trước mặt Vương Lai Phúc:
“Xin lỗi nhé Vương ca, dây thừng đứt rồi, ta đành cầm đao thế này, ngươi không ngại chứ?”
Uy hiếp, uy hiếp trắng trợn.
Vương Lai Phúc dám đảm bảo, nếu họ nói một chữ không! Ngay lập tức, người này sẽ đâm thẳng vào tim hắn.
Nhưng mà, đối phương càng như vậy, Vương Lai Phúc càng khẳng định, những người này đến đây với ý đồ xấu xa.
Thấy Vương Lai Phúc không lên tiếng, Trần Hào nói với vẻ lạnh nhạt:
“Ngại quá, thuộc hạ của ta hơi nhiệt tình, đôi lúc hắn sợ người ta nghe không hiểu nên thích cầm đao khua chân múa tay với người khác, nên là Vương Lai Phúc, ngươi hiểu không?”
Đàn em bên cạnh cười nói:
“Nếu ngươi vẫn không hiểu, hay là ta nói lại tỉ mỉ cho ngươi nghe lần nữa?”
Vừa nói, người này vừa cầm đao, chừng như muốn dán sát vào trái tim của Vương Lai Phúc.
“Bốp, bốp, bốp!”
Đột nhiên, sau lưng Vương Lai Phúc, Tô An Lâm nãy giờ ngồi yên không nói gì phủi vụn mánh trên tay.
“Hử?”
Trần Hào nhìn về phía Tô An Lâm, rồi cau mày.
Tên đàn em này trông lạ mắt, thân hình cường tráng, hắn đoán là tiểu đệ mới được Vương Lai Phúc thu nạp.
“Tiểu đệ, ngươi có gì muốn nói à?”
Trần Hào nhìn Tô An Lâm và hỏi.
Tô An lâm đứng dậy đi về phía này, hắn cười nói:
“Ta cảm thấy hơi ngạc nhiên, không thể nào ngờ được, trong Sơn Hải Bang, đường đường lão đại Trần Khôn thế mà lại uy hiếp đàn em của mình, theo ta thấy, loại lão đại như thế, không cần cũng được.”
Sắc mặt của Trần Hào thay đổi:
“To gan lắm, ta thấy ngươi không muốn sống đây mà.”
Ngay lập tức, hai tên đàn em bên trái và bên phải của hắn đi đến trước mặt Tô An Lâm.
Người đàn ông vừa mới cầm đao còn ném thẳng thanh đảo xuống dưới chân Tô An Lâm.
“Ngươi có ý gì?”
Tô An Lâm nhìn thanh đao trên mặt đất.
Người này mỉm cười chỉ vào thanh đao:
“Không có ý gì cả, đao lại rơi rồi.”
“Ừ, thế nên?”
Tô An Lâm gật đầu:
“Là sao?”
“Rơi dưới chân ngươi, tất nhiên là muốn ngươi nhặt lên giúp ta.”
Người này không cường tráng bằng Tô An Lâm.
Nhưng lại cao hơn nửa cái đầu.
Vì thế, khi hắn nhìn Tô An Lâm, gần như là nhìn từ trên xuống, vẻ bỡn cợt lồ lộ trong ánh mắt.
“Hào ca, ngươi...Chúng ta đều là người cùng bang phái, sao ngươi lại có thể bắt nạt bọn ta.”
Vương Lai Phúc oán trách.
Trần Hào chỉ vào Tô An Lâm:
“Nhưng hắn không phải người trong bang chúng ta.”
Tô An Lâm cười:
“Được, chỉ là nhặt đao thôi mà đúng không.”
Hắn dứt khoát xoay người, nhặt đao lên.
Người đàn ông kia cười tươi hơn, cứ tưởng là một kẻ khó chơi, không ngờ lại chỉ có thể:
“Thế…”
Phập!
Tô An Lâm đâm thẳng vào trái tim hắn.
Mũi đao xuyên qua từ sau lưng hắn, máu chảy đầm đìa.