Chương 380: Bao Vây
Tí tách, tí tách…
Thanh đao đâm vào tim người đàn ông, mũi đao nhuốm máu tươi, đang liên tục nhỏ giọt xuống mặt đất.
Sắc mặt của cả đám tức khắc thay đổi.
“To gan!”
Trần Hào tức giận, thằng nhãi này dám giết thuộc hạ của hắn.
Ngay lập tức, lửa giận bùng lên trong lòng, phẫn nộ tột cùng.
“Hào ca, là hiểu lầm thôi, là hiểu lầm thôi.”
Vương Lai Phúc vội vàng tiến lên trấn an Trần Hào:
“Hiểu lầm, thật sự chỉ là hiểu lầm thôi mà.”
“Cút ra…”
“Phập!”
Trần Hào còn chưa kịp phản ứng thì vị trí trái tim đã bị cắm một dao.
“Ngươi…”
Hắn chỉ vào Vương Lai Phúc, trên mặt là vẻ khó tin.
Tên khốn này dám lừa hắn.
“Ối, lỡ tay, ta không cố ý.”
Vương Lai Phúc trợn mắt, vội vàng rút dao găm ra, phập…
Lại đâm tiếp.
“Ngươi…”
Trần Hảo loạng choạng lùi lại.
Tuy thực lực của hắn cao hơn Vương Lai Phúc, nhưng bị đâm lén hai nhát dao, hơn nữa còn là đâm vào trái tim, dù có mạnh đến đâu thì cũng không chịu nổi.
Càng ghê tởm hơn là, khi đâm hắn tên này còn bày ra vẻ mặt áy náy.
“Hào ca, đây là ngoài ý muốn, ta nhất thời trượt tay.”
Vương Lai Phúc hô lên, thấy nhóm người đằng sau Trần Hào xông lên thì vội vàng lùi về sau.
“Ngươi không tuân thủ võ đức, giết, giết hết cho ta, ta phải giết sạch lũ người ở đây!”
Trần Hào vội vàng uống Hộ Tâm đan.
Nhưng trái tim là bộ phận cực kỳ quan trọng trên cơ thể, dù dùng Hộ Tâm đan thì máu vẫn tuôn ra ào ào.
Trong tầm mắt của Tô An Lâm, thanh máu của người này liên tục giảm xuống.
Vừa rồi còn có 150, bây giờ chỉ còn 50 giọt máu, hơn nữa vẫn đang tiếp tục giảm.
“Hầy, vừa mới đến đây đã phải đánh nhau, bang phái là thế này à?”
Tô An Lâm chậm rãi rút đao ra.
Người đàn ông trước mặt run rẩy giây lát, sau đó ngã xuống với vẻ mặt hoảng sợ.
Roẹt…
Đám người lập tức bao vây Tô An Lâm.
Trần Hào tới đây lần này, mang theo tổng cộng bảy người!
Một người vừa mới bị hắn xử lý, còn lại sáu người.
“Giết!”
Sáu người gần như đồng thời ra tay, giơ đao lên định chém lên trán Tô An Lâm.
Tô An Lâm hãy còn cầm thanh đao vừa mới nhặt lên, hắn cười khẩy, không hề tránh né.
“Keng, keng, keng…”
Lưỡi đao bổ lên lưng và trán hắn, nhưng chỉ để lại dấu vết màu đỏ.
Ngoài ra cũng chỉ có quần áo bị rách đôi chỗ, bản thân hắn lại chẳng hề hấn gì.
Đám đàn em kinh ngạc không thôi, người này rốt cuộc là thứ gì thế, đao cũng không thể chém được hắn ư?
Trong khoảnh khắc họ ngẩn người, Tô An Lâm hành động.
Hắn cong eo, một chiêu Cuồng Đao Lạc Diệp Trảm hung mãnh.
Sau khi Cuồng Đao Phi Trảm và Thu Phong Lạc Diệp Đao kết hợp lại với nhau, chiêu thức mới Cuồng Đao Lạc Diệp Trảm có được tất cả ưu điểm của hai loại công pháp này.
Không chỉ tốc độ nhanh, mà còn có thể tấn công trên dưới, rối mắt vô cùng.
Xoẹt..xoẹt..xoẹt…
Đại đao quét ngang hạ bàn của nhóm người kia.
Một thanh đao giống như hóa thành vô số chiếc lá rụng đếm không xuể, hơn chục chiếc đùi bị chém đứt, máu tươi chảy lênh láng.
“Phụt..phụt..phụt...”
“Á...”
Mấy người đó ngã xuống đất và kêu gào thảm thiết.
Tô An Lâm lại vung đao lên quét ngang, đao khí lao vun vút.
Chỉ trong nháy mắt, sáu tên thuộc hạ đổ rạp, không còn hơi thở.
Nhìn kỹ thì có thể thấy cổ của họ đều bị chém đứt, máu tươi chảy ra ồ ạt.
[Đánh chết thành công...]
[Đánh chết thành công...]
Tô An Lâm chép miệng, không ngờ vừa mới đi ra ngoài đã có thể kiếm được một ít điểm kinh nghiệm.
Hiện giờ, chỉ có mình Trần Hào còn sống.
Hắn nhìn Tô An Lâm như thấy quỷ:
“Ngươi, ngươi...”
“Thành thật khai báo, tại sao lại đến đây?”
Tô An Lâm dùng đao vỗ ngực hắn, hỏi.
Hộ Tâm đan Trần Hào vừa dùng khá là hữu dụng.
Khi thanh máu giảm xuống khoảng 20 điểm thì không tiếp tục giảm nữa.
Vương Lai Phúc luống cuống đi đến bên cạnh Trần Hào, vỗ đùi thương tiếc:
“Sao lại thành ra thế này, Hào ca, có chuyện gì cứ từ từ mà nói...”
Vẻ mặt Tô An Lâm trở nên kỳ lạ.
Lúc này, hắn không biết Vương Lai Phúc thương xót thật hay giả vờ.
“Lai Phúc, vừa rồi là ca sai, ngươi khoan dung độ lượng, tha cho ta, được không?”
Trần Hào cũng không biết Vương Lai Phúc có phải đang giả vờ không nữa.
Nhưng dù là thật hay giả, bây giờ hắn cũng chỉ có thể cầu xin đối phương.
Vương Lai Phúc thở dài một hơi, ngồi xổm xuống, nói:
“Đều là người cùng bang, chắc chắn ta không khoanh tay đứng nhìn ngươi khó chịu, nhưng mà Hào ca, ngươi phải nói rõ ràng, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì mà nhất định phải để ta đi dọn xác? Ngươi làm thế chẳng phải là đang ép ta sao?”
“Chuyện này nói ra thì rất dài…”
“Dài thì cứ nói dài, đợi ngươi nói xong thì ta mời lang trung giúp ngươi, ngươi thấy có được không?”
Vương Lai Phúc nói ngay.
“Thật chứ?”
Mắt Trần Hào sáng lên, giống như thấy được hy vọng sống sót.
“Đương nhiên là thật rồi.”
“Vậy thì được, chuyện là như thế này…”
Trần Hào kể lại sự việc, Vương Lai Phúc im lặng.
“Cho nên, ngươi giết người, rồi muốn ta đi gánh tội thay?”