Chương 383: Đồng Nát Sắt Vụn
Vì trước kia hắn thấy quá nhiều vì bài bạc khiến vợ con ly tán.
Nhưng hắn cũng không bài xích ngành nghề này.
Nếu đánh cược nhỏ, thật ra không sao cả, đánh cược nhỏ thì vui vẻ.
Còn đánh cược toàn bộ của cải của mình lại là đầu óc có vấn đề.
Vương Lai Phúc không tiếp tục đi vào bên trong, mà hắn đi thẳng đến chỗ một người đàn ông mặt tròn.
Người này hẳn là nhân viên trông coi sòng bạc, phòng ngừa người ta gây chuyện.
“Khâu ca!”
Vương Lai Phúc đi về phía hắn, cười ngỏn ngoẻn chào hỏi.
Khâu Thịnh Lập nhìn Vương Lai Phúc, có chút ấn tượng, nhưng đã quên từ lâu.
“Hửm, muốn vay tiền à?”
Khâu Thịnh Lập thuận miệng hỏi.
Ở đây có rất nhiều con bạc thua sạch tiền sẽ tươi cười hỏi hắn mượn tiền.
“Không phải, không phải, là thế này, vị công tử này có việc cần tìm Tô Mai tỷ.”
Vương Lai Phúc chỉ vào Tô An Lâm theo phía sau, nói tiếp
“Vị công tử này là thân thích của Tô Mai tỷ, hai bên quen biết nhau.”
“Ngươi đánh cược đến nỗi mất não rồi à?”
Khâu Thịnh Lập mắng luôn:
“Tô Mai tỷ từ trước đến nay đều sống ở đây, nàng có bà con xa từ bao giờ? Chẳng lẽ ngươi tìm người đến lừa ta?”
“Không, không, ta nào dám, là thật mà.”
Vương Lai Phúc vội nói.
Tô An Lâm nói:
“Trên người ta có tín vật, cho Tô Mai tỷ xem là biết!”
…
Lúc nói chuyện, Tô An Lâm lấy thẻ bài thanh đồng bát quái ra, đây là tín vật Vương Tồn Thủy giao cho hắn. Vương Tồn Thủy từng nói, đưa đồ cho Tô Mai, nàng nhìn sẽ biết ngay. Khâu Thịnh Lập cau mày:
“Thứ gì vậy, lấy miếng đồng nát sắt vụn này làm gì?”
“Khâu ca, đây là tín vật, tín vật đó, giao cho Tô Mai tỷ nàng sẽ biết ngay.”
Vương Lai Phúc nói đoạn nhanh chóng đưa túi nhỏ ra, bên trong đựng vài lượng bạc.
“Làm phiền rồi, làm phiền rồi.”
Khâu Thịnh Lập nhận túi vải, ước lượng một lúc, bấy giờ mới hài lòng:
“Như vậy mới hiểu chuyện chứ, được rồi, các ngươi ở đây chờ một lát.”
Sau khi nhận thẻ bài thanh đồng bát quái của Tô An Lâm, Khâu Thịnh Lập xoay người vào trong. Tổng bộ Hồng Hoa Đường nằm ở một biệt viện phía sau nơi này. Đây là tòa nhà chiếm diện tích lớn nhất và cao nhất ở nơi này. Lúc này là ban ngày, phần lớn những người trong bang đều ra ngoài làm việc. Trong đình viện có hai nữ tử đang rèn luyện với nhau, chính là Tô Mai và nữ nhi của nàng Quách Tử Hàn.
“Bộp bộp!”
Hai mẹ con ngươi tới ta đi, liên tục tung chiêu. Có thể nhìn ra, Tô Mai không hề dùng hết sức. Dù sao nàng cũng có thực lực nội khí, cực kỳ mạnh mẽ, là người đứng đầu tuyệt đối ở Hồng Mai Đường. Nếu không phải có nàng trấn giữ nơi này, Hồng Mai Đường không thể kéo dài được nhiều năm như thế. Một lúc sau, Quách Tử Hàn kiệt sức, liên tục lùi ra sau. Thoáng chốc nàng đã đụng vào hòn đá sau lưng, bùm một tiếng, hòn đá phía sau nổ tung, vụn đá văng tung tóe. Quách Tử Hàn nửa quỳ dưới đất, thở hổn hển đồng thời quay đầu nhìn hòn đá sau lưng, da đầu như muốn nổ tung.
“Nương, công pháp đánh trâu từ xa của ngươi lại lợi hại hơn rồi.”
“Tử Hàn, là do ngươi yếu thôi, gần đây ta thấy ngươi không luyện công đàng hoàng, có đúng không?”
Tô Mai chậm rãi thu quyền:
“Nếu không sao ngươi lại không chịu nổi năm phần công lực của ta chứ?”
Quách Tử Hàn tủi thân:
“Gần đây ta vẫn luyện công đàng hoàng mà, chỉ là dạo này sức khỏe phụ thân hơi yếu, mỗi ngày thấy dáng vẻ hắn nằm trên giường bệnh, ta rất khó chịu...”
“Hầy...Tử Hàn à.”
Tô Mai bước qua, vuốt lưng Quách Tử Hàn:
“Bệnh của cha ngươi nhiều năm như vậy cũng hết cách rồi, ngươi đừng nghĩ nhiều nữa.”
“Không thể không nghĩ, trước đây hắn dùng đan dưỡng cơ thể, sau này lại dùng nhiều đan dược tốt hơn, nhưng thời gian dần trôi những dược vật kia càng lúc càng không còn tác dụng gì, trước đây ít nhất cha còn có thể xuống giường đi lại, xử lý vài việc trong bang, bây giờ xuống giường cũng không được nữa...”
“Mấy ngày tới ta sẽ ra ngoài một chuyến, nghe nói đảo kia có một vị luyện đan sư, ta muốn đến đó xem thử.”
Tô Mai vừa nói xong, lỗ tai nhúc nhích, nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân. Chính là Khâu Thịnh Lập được Tô An Lâm nhờ vả đang cầm theo tín vật qua đó. Khâu Thịnh Lập đi đến trước cửa, trịnh trọng ôm quyền, không dám nhìn Quách Tử Hàn và Tô Mai:
“Phó đường chủ, Quách tiểu thư.”
“Thịnh Lập, sao ngươi lại đến đây?”
Tô Mai hỏi:
“Là, là như vậy.”
Khâu Thịnh Lập ngẩng đầu:
“Có một vị công tử đến đây, nói là bà con xa của phó đường chủ.”
Tô Mai cau mày:
“Bà con xa?”
Quách Tử Hàn cũng tò mò:
“Nương, chẳng phải ngươi nói từ nhỏ mình đã là cô nhi, lớn lên ở chỗ này à, từ lúc nào lại có bà con vậy?”
Khâu Thịnh Lập vội nói:
“Hắn có tín vật.”
Nói đoạn, hắn lấy thẻ bài thanh đồng bát quái ra. Tô Mai nhận thẻ bài thanh đồng bát quái, vẻ mặt không buồn không vui.
“Không quen.”
Một lúc sau, Tô Mai lên tiếng, đưa thẻ bài thanh đồng bát quái cho Khâu Thịnh Lập:
“Bảo hắn đi đi.”
“Ơ, vâng!”
Khâu Thịnh Lập sửng sốt, sắc mặt có chút ngại ngùng. Làm từ nãy đến giờ, thì ra tín vật này vô dụng.