Chương 384: Hiểu Lầm
Uổng công hắn qua đây gặp phó đường chủ, hắn vội vàng lui ra sau. Tô Mai nói với Quách Tử Hàn:
“Cũng sắp đến giờ rồi, ta phải rót dương lực cho cha ngươi, ngươi tự luyện công đi.”
Quách Tử Hàn gật đầu với ánh mắt phức tạp:
“Nương, ngươi không sao chứ?”
Tô Mai khẽ cười bảo:
“Dạo này tuy hơi mệt vì ngày nào cũng rót dương lực cho cha ngươi, nhưng không có gì đáng ngại cả, nếu ngươi thấy nương mệt mỏi quá thì phải cố gắng thật tốt.”
“Nữ nhi biết rồi.”
Quách Tử Hàn gật đầu, trên thực tế nàng vẫn còn hai ca ca. Nhưng hai ca ca vẫn luôn bôn ba ở ngoài, xử lý việc trong bang, cho nên chuyện rót dương lực duy trì tuổi thọ cho Quách Chấn Đào đành giao cho Tô Mai. Thấy Tô Mai rời đi, ánh mắt Quách Tử Hàn càng phức tạp hơn. Suy nghĩ một lúc, nàng bước ra ngoài.
“Cái gì, Tô Mai tỷ nói nàng không biết tín vật này?”
Trong sòng bạc, sau khi nghe Khâu Thịnh Lập nói, Vương Lai Phúc là người đầu tiên sửng sốt. Tô An Lâm cũng thấy khó tin:
“Khâu đại ca, đường chủ Tô Mai có nhìn kỹ không?”
Khâu Thịnh Lập mất kiên nhẫn nói:
“Ta đích thân đưa sao Tô tỷ không xem kỹ cho được? Chính vì đã nhìn kỹ ta mới nói với ngươi như vậy, nàng nói rất rõ ràng, không biết.”
“Chuyện này...”
Vương Lai Phúc nghĩ không ra. Theo hắn thấy, Tô An Lâm sẽ không ăn nói lung tung, bên trong chắc chắn có ẩn tình.
“Được rồi, đừng làm phiền ta làm ăn, từ đâu đến thì về đó đi.”
Khâu Thịnh Lập phất tay, vẻ mất kiên nhẫn hiện rõ trên mặt. Gần đây quả thật tâm trạng hắn không tốt, mấy khoản tiền cho mượn chưa thu lại được. Chuyện đó cũng thôi đi, tiểu đệ còn bị người ta đánh, bây giờ hắn đang rất phiền.
“Ồ, làm phiên Khâu đại ca rồi.”
Vương Lai Phúc kéo Tô An Lâm ra khỏi đây.
“Tô công tử, có phải có hiểu lầm gì đó không?”
Sau khi Vương Lai Phúc ra ngoài, không nhịn được hỏi.
“Có lẽ vậy, chỉ có hai khả năng, hoặc là Khâu Thịnh Lập chẳng hề đến gặp Tô Mai, không giao thẻ bài thanh đồng bát quái ra.”
Tô An Lâm nói.
“Hoặc là xuất phát từ lý do nào đó mà Tô Mai không muốn nhận!”
Vương Lai Phúc lập tức nói:
“Chắc chắn là nguyên nhân sau rồi, ta quen thuộc với Khâu ca, tuy con người hắn không dễ nói chuyện nhưng vẫn giữ chữ tín, hoặc là không đồng ý với chúng ta nhưng nếu đã nhận lời sẽ không làm chuyện thất hứa.”
Tô An Lâm cũng nghiêng về nguyên nhân Tô Mai không muốn nhận hơn. Dù sao bọn hắn đến đây giao tín vật, còn đưa ngân lượng cho Khâu Thịnh Lập, không có lý do gì để Khâu Thịnh Lập không giúp đỡ. Cho nên chắc chắn là Tô Mai không muốn nhận. Hắn không khỏi nhớ lại chuyện giữa hai người mà Vương Tồn Thủy từng kể với hắn. Hình như là tình yêu tay ba, hơn phân nửa là do Vương Tồn Thủy bội tình bạc nghĩa khiến Tô Mai tức giận, cho nên thấy tín vật cũng không nhận. Mà Vương Tồn Thủy lại còn tràn đầy tự tin, tưởng người ta vẫn nhớ mình, thực ra chỉ là cái rắm thôi. Ừm, Tô An Lâm không khỏi nghĩ thông suốt mọi chuyện, càng nghĩ càng cảm thấy hẳn là như vậy.
“Tô công tử, bỏ đi, làm ở đâu lại chẳng được, chúng ta cứ đến Ngạ Lang Đường đi, con người của đường chủ Từ Phong cũng không tệ.”
Vương Lai Phúc an ủi Tô An Lâm, theo hắn thấy Tô An Lâm là người có bản lĩnh thật sự. Người như vậy đi đến đâu cũng không thiệt thòi. Tô An Lâm gật đầu, hắn thấy đành phải làm vậy thôi. Nhưng đột nhiên, lòng hắn khẽ động, khóe môi khẽ cong.
“Có trùng theo đuôi.”
Tô An Lâm thấp giọng nói.
“Tô công tử, có ý gì?”
“Không có gì, đi thôi.”
Tô An Lâm đang đi về trước nhưng lại đột ngột rẽ vào con hẻm bên cạnh. Vương Lai Phúc sửng sốt, nhưng nghĩ đến trùng theo đuôi mà Tô An Lâm nói đến ban nãy, hắn biết có người đang theo dõi nên cũng đi theo. Quả nhiên chưa đi được mấy bước, sau lưng đã truyền đến tiếng bước chân không chút che đậy.
“Vị cô nương này, từ sau khi ra khỏi sòng bạc, ngươi vẫn luôn đi theo chúng ta, không biết có chuyện gì?”
Tô An Lâm không đi nữa, sau khi bước vào con hẻm, hắn yên tĩnh chờ đợi. Quả nhiên nữ tử theo dõi hắn mặc đồ võ màu xanh lam, dường như vừa luyện công xong, trên trán mướt mồ hôi. Gương mặt trang điểm rất tinh tế nhưng hiện rõ vẻ già nua. Rõ ràng khí chất cho người ta cảm giác nàng chỉ mới hơn hai mươi, nhưng dung mạo lại hơn ba mươi mấy. Vương Lai Phúc cũng chưa từng gặp nữ tử này nên rất tò mò.
“Thẻ bài thanh đồng ban nãy, ngươi lấy từ đâu vậy?”
Nữ tử hỏi, trong lòng Tô An Lâm khẽ động, hắn dường như hiểu ra ngay:
“Thì ra ngươi là đường chủ Tô Mai.”
Vương Lai Phúc phản ứng lại, hắn nói mà, nữ tử này hơi giống với đường chủ Tô Mai. Nữ tử cau mày:
“Ăn nói lung tung, xem chiêu!”
Nàng không nói hai lời, bước lên đá hòn đá dưới đất. Hòn đá chịu lực, vút một tiếng bay về phía Tô An Lâm. Nữ nhân này thật hung dữ! Bộp một tiếng, Tô An Lâm bắt được hòn đá, sau đó vung ra!
“Vù!”