Chương 385: Ăn Nói Lỗ Mãng
Hòn đá đập thẳng lên đồi núi của nữ nhân, khiến nàng khẽ rên, che ngực lại, cảm giác ngực bị đánh sưng lên một vòng lớn.
“Ngươi khốn kiếp...”
Vừa dứt lời lại thấy hoa mắt, Tô An Lâm đã đến trước mặt nàng.
“Rắc!”
Bàn tay Tô An Lâm chộp lấy cổ nữ nhân, sắc mặt nghiêm nghị:
“Không đúng, ngươi không phải Tô Mai, nghe nói đường chủ Tô Mai của Hồng Hoa Đường ít nhất đã đến thực lực nội khí, thực lực của ngươi chỉ mới rèn thể mà thôi, quá yếu...”
“Buông ra, buông ta ra...”
Nữ nhân chính là Quách Tử Hàn, con gái của Tô Mai. Chỉ chớp mắt đã bị Tô An Lâm bóp cổ, nàng cực kỳ khó chịu, cảm giác không thở nổi.
“Ngươi là ai? Tại sao lại theo dõi ta?”
Tô An Lâm lạnh lùng:
“Nếu không nói rõ ràng, đừng trách ta ra tay độc ác!”
Hắn thật sự chuẩn bị làm vậy. Vừa nãy nếu hắn hơi yếu một chút, có lẽ đã bị hòn đá đập cho hủy dung, thậm chí tròng mắt cũng bị đập nát.
“Ta...ta là Quách Tử Hàn...”
“Không quen...”
Vương Lai Phúc lại nhớ ra:
“Quách Tử Hàn, đây là thiên kim của đường chủ Tô Mai.”
“Thiên kim? Thiên kim thì sao, nếu đường chủ Tô Mai không muốn gặp ta, tại sao lại phái nữ nhi nàng đến tìm ta?”
Tô An Lâm hỏi, hắn đã giảm bớt sức lực trên tay, nhưng bất kỳ lúc nào cũng có thể uy hiếp đến tính mạng của Quách Tử Hàn. Cho nên Quách Tử Hàn không dám cử động lung tung, đành phải ngẩng đầu, bị Tô An Lâm xách lên như vậy.
“Không phải nương bảo ta đến, là tự ta đến đây, ta không muốn giết người chỉ muốn hỏi ngươi vài chuyện.”
Quách Tử Hàn vội nói, Tô An Lâm cau mày:
“Hỏi chuyện mà có thái độ như ngươi à? Vừa tới đã đánh ta?”
“Do ban nãy ngươi nói năng lỗ mãng với ta!”
“Ta nói năng lỗ mãng chỗ nào?”
“Ngươi nói ta là nương ta, ta mới hai mươi ngươi lại bảo ta già, chính là ăn nói lỗ mãng.”
Quách Tử Hàn cắn răng nói. Tô An Lâm lập tức cạn lời, thì ra là vì chuyện này.
“Hóa ra là thế, là lỗi của ta, nhưng ta cũng nói thật mà, tướng mạo ngươi hơi già.”
“Ngươi…”
Quách Tử Hàn giận nhất là người ta nói nàng già. Tô An Lâm thành thật:
“Tiêu chí trưởng thành của một người là có thể chấp nhận sự thật do người khác nói ra, tướng mạo già nua không phải lỗi của ngươi, ngươi có thể nghĩ thế này, tuy ngươi hơi già nhưng tâm thái lại tốt, chẳng phải sao?”
Nếu không phải mình đang bị bóp cổ, Quách Tử Hàn thật sự dám liều mạng!
“Có thể nói chuyện đàng hoàng không?”
Quách Tử Hàn nói.
“Câu này nên để ta hỏi mới đúng, nếu ngươi có thể nói chuyện đàng hoàng, tất nhiên ta sẽ nói chuyện tử tế với ngươi.”
Tô An Lâm thản nhiên nói, hắn thấy nữ nhân này hơi nóng tính, hẳn là do từ nhỏ đã được nuông chiều. Chuyện này cho thấy rõ nàng rất thiếu giáo dục, nếu đối phương vẫn tiếp tục kiêu căng, hắn không ngại tặng nàng một tạo hóa miễn phí. Quách Tử Hàn hít sâu một hơi, coi như nàng đã nhìn ra, nam nhân trước mặt hoàn toàn không trúng chiêu của nàng. Đây chắc chắn là một kẻ hung ác, nếu nàng tiếp tục đấu với hắn, người thiệt thòi nhất định là nàng.
“Được, ta xin lỗi vì ban nãy đã đột ngột ra tay, bây giờ có thể thả ta xuống không?”
Quách Tử Hàn quyết đoán nói.
“Vậy là đúng rồi, không ai thích đánh nhau cả, ta cũng không thích, nếu ban đầu ngươi chịu nói chuyện đàng hoàng, có lẽ chúng ta còn có thể trở thành đồng minh tốt đấy.”
Tô An Lâm buông tay, thản nhiên nói. Quách Tử Hàn vội vàng lùi ra sau, cảnh giác đối phương.
“Được rồi, ngươi là nữ nhi của đường chủ Tô Mai, nếu không phải nàng phái ngươi tới thì ngươi tìm ta có việc gì? Lẽ nào ngươi nhận ra thẻ bài thanh đồng bát quái?”
Tô An Lâm lấy món đồ được gói bằng vải bông rồi mở ra, bên trong chính là thẻ bài thanh đồng bát quái. Quách Tử Hàn nói:
“Có thể cho ta xem thử không?”
“Được.”
Tô An Lâm đưa cho đối phương, Quách Tử Hàn nhận thẻ bài thanh đồng bát quái, lẩm bẩm:
“Chính là cái này, chính là…”
“Quả nhiên ngươi nhận ra.”
Tô An Lâm nói.
“Có thể nói lai lịch của thẻ bài thanh đồng bát quái này không?”
Quách Tử Hàn lên tiếng.
“Được, nhưng kể ra dài dòng lắm, ta hơi đói bụng, tìm một khách điếm được không?”
Tô An Lâm xoa bụng nói, sáng sớm hắn chỉ ăn chút cháo với rau xanh, vừa nãy khi đợi người đã thấy đói rồi. Quách Tử Hàn gật đầu:
“Được, đến chỗ đối diện đi, ta thuê một phòng trên lầu.”
“Được.”
Tô An Lâm theo nàng qua đó. Sau khi vào trong, Vương Lai Phúc lại rất biết điều:
“Hai người đi đi, ta không hiểu lắm, không tham gia đâu.”
Không thể không nói, cách Vương Lai Phúc đối nhân xử thế rất ưu tú. Không tham dự, không bình luận những chuyện mình không hiểu rõ. Quách Tử Hàn đúng là có ý này, nàng bảo người chọn cho hắn hai món đồ nhắm rồi lên lầu với Tô An Lâm. Trên bàn đã bày bốn món một canh và một bình trà. Tô An Lâm uống một hớp trà lớn, quệt miệng rồi gắp thịt ăn. Quách Tử Hàn lại vuốt ve thẻ bài thanh đồng bát quái mãi, trong mắt dường như nhớ lại chuyện gì đó…Giờ phút này, nàng thậm chí quên mất cơn đau trên người khi bị Tô An Lâm đánh ban nãy, nhưng bề ngoài vẫn có thể nhìn rõ. Chỉ thấy dưới lớp áo lót màu hồng phấn của nàng, cái bên phải rõ ràng sưng to hơn một vòng. Tô An Lâm vừa ăn vừa liếc nhìn vài lần như có như không, trong lòng thầm than, hôm nào hắn phải đập thêm cái bên trái mới được, như vậy mới cân xứng, nếu không cứ cảm thấy có gì đó kỳ lạ.