Chương 386: Thẻ Bài

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,342 lượt đọc

Chương 386: Thẻ Bài

“Thẻ bài thanh đồng bát quái này là do một vị cao nhân ẩn cư đưa cho ta, ừm, khi hắn còn trẻ cùng với nương ngươi…ừm ừm ừm, ngươi hiểu mà.”

Tô An Lâm không định che giấu vì Quách Tử Hàn hiển nhiên biết thẻ bài thanh đồng bát quái này. Điều đó cho thấy rõ, có thể nàng hiểu hàm nghĩa phía sau.

“Quả nhiên…giờ hắn đang ở đâu? Hẳn ngươi là nhi tử của hắn nhỉ? Có phải hắn đã chết rồi không?”

Quách Tử Hàn hỏi ba câu liên tiếp.

“Ngươi biết sư phụ Vương Tồn Thủy?”

Tô An Lâm tò mò.

“Hồi còn nhỏ có chút ấn tượng.”

Tô An Lâm lập tức cảm thấy tò mò. Hắn đã nói mà, nếu Quách Tử Hàn nhận ra thẻ bài thanh đồng bát quái, chắc chắn đã từng thấy ở đâu đó. Quách Tử Hàn nói tiếp:

“Ta nhớ hắn rời đi vào năm ta ba bốn tuổi, khi đó hắn rất thương ta, ta luôn đeo thẻ bài thanh đồng bát quái này bên người, bảo là có thể trừ tà, đây là pháp khí bát phẩm, hẳn là vậy...”

Tô An Lâm gật đầu:

“Về sau hắn rời đi à.”

“Đúng vậy, hẳn là hắn từng ở cạnh nương ta, sau khi hắn rời đi, pháp khí này vỡ làm đôi, có điều nửa cái còn lại vẫn luôn ở trong phòng ta, trước đây ta từng hỏi nương, nàng bảo ta vứt đi...”

“Ừm, câu chuyện này cũng không khác với những gì sư phụ Vương Tồn Thủy kể.”

Tô An Lâm đáp.

“Hắn sao rồi?”

“Hắn bị người truy sát, bây giờ ẩn cư trong thôn quỷ.”

“Thôn quỷ? Có thể sống được sao?”

Quách Tử Hàn ngạc nhiên nói. Tô An Lâm giải thích:

“Nói thế nào nhỉ, nếu vị sư phụ kia tùy tiện cũng lấy ra được pháp khí bát phẩm thì thực lực của hắn không hề yếu đâu, cho nên ngươi cứ yên tâm.”

“Ngoài ra ta cũng không phải nhi tử của hắn, nhưng vì đối phó với tà ma nên ta mới hợp tác với hắn. Sở dĩ ta đến nơi này cũng là muốn gia nhập bang Sơn Hải, tìm cơ hội nâng cao bản thân.”

“Muốn kiếm tiền à?”

Quách Tử Hàn nói.

“Không, ta muốn tìm cách tiến vào cảnh giới nội khí!”

Tô An Lâm trầm giọng đáp!

“Tuy sư phụ Vương Tồn Thủy biết cách tiến vào cảnh giới nội khí, nhưng cách đó phải tìm ở Trung Nguyên, ví dụ như nơi nhỏ bé của chúng ta không có đan dược thăng cấp, dù có thì ta cũng không mua được, trừ chuyện đó ra cũng chẳng có công pháp nữa.”

Tô An Lâm thành thật nói, Quách Tử Hàn nhướng mày:

“Thì ra là vậy, vừa nãy ta thấy thực lực của ngươi rất mạnh...”

Ban nãy nàng đã giác ngộ, dù là mẫu thân nàng cũng khó phân cao thấp với Tô An Lâm.

“Cũng ổn, cho nên ta rất muốn gia nhập bang Sơn Hải, nếu ngươi không tiện giúp cũng chẳng sao, người vừa nãy đi cùng ta là thủ hạ của đường chủ Từ Phong bang Ngạ Lang, nếu thật sự không được ta sẽ đến đó làm việc.”

Thực tế Tô An Lâm vẫn muốn vào Hồng Hoa Đường hơn. Tuy Hồng Hoa Đường yếu nhưng sau khi hắn nói hết mọi chuyện với Quách Tử Hàn, rõ ràng có thể cảm nhận được Quách Tử Hàn đã không còn địch ý nữa. Như vậy sau này hắn làm việc sẽ tiện hơn nhiều, ít nhất cũng có sự tin tưởng. Còn nếu vào bang Ngạ Lang, hắn hoàn toàn không quen thuộc Từ Phong, nếu hắn biểu hiện quá mạnh mẽ sẽ trở thành mối de dọa với Từ Phong. Không có kẻ bề trên nào lại thích thủ hạ có năng lực quá mạnh, trừ khi thủ hạ đó do người thân giới thiệu, có mối quan hệ với nhau. Nói đến cùng xã hội nào cũng coi trọng mối quan hệ thân thiết. Không có sự tin tưởng chỉ mang đến cho người ta cảm giác uy hiếp thôi. Thấy dáng vẻ Tô An Lâm nghiêm túc, Quách Tử Hàn khẽ gật đầu:

“Thực lực ngươi rất tốt lại là bạn của vị sư phụ kia, Hồng Hoa Đường ta có thể nhận ngươi, nhưng dù sao ngươi cũng mới đến, gần đây nương ta lại nhọc lòng vì chuyện của cha ta rất nhiều, cho nên tạm thời nhiều nhất chỉ có thể cho ngươi lệnh bài cấp tám, chờ ngươi làm thêm một khoảng thời gian nữa nếu làm tốt, ta có thể nhắc đến ngươi với nương ta.”

Cách này hơi khác biệt với cách của hắn nhưng bất kể thế nào, hắn đã lấy được lòng tin của Quách Tử Hàn cũng coi như tiến bộ rất lớn.

“Được.”

Tô An Lâm đồng ý:

“Đúng rồi, bây giờ ở ngoài ta cũng quản lý một số sản nghiệp.”

Tô An Lâm kể lại đại khái sự việc tối qua.

“Tối qua đã xảy ra chuyện như thế.”

Nghe Tô An Lâm giải thích, Quách Tử Hàn hiểu ra. Trên thực tế chuyện tối qua chỉ xem như chút việc nhỏ lông gà vỏ tỏi, tất nhiên không ai quan tâm.

“Ngươi có sản nghiệp trong tay thì tốt, trở về ta sẽ nói với Từ Phong thúc, quan hệ giữa hắn và chúng ta không tệ, ngươi chia hoa hồng kiếm được cho hắn là xong.”

“Chờ người ổn định lại trả sòng bạc cho hắn, hoặc tự mình kinh doanh tiếp cũng được.”

“Chỗ của ta có một quán trà đối diện sòng bạc, có thể giao cho ngươi quản lý, vừa khéo người bên đó vừa nghỉ.”

Nói xong, Quách Tử Hàn đỏ mặt. Thực tế không phải họ đuổi người đi mà là quán trà kiếm được quá ít, người ở đó cảm thấy không có tiền đồ nên mới rời đi. Hết cách rồi, hiện nay Hồng Hoa Đường yếu thế, thực sự rất ít sản nghiệp kiếm ra tiền, càng ngày càng không giữ người lại được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right