Chương 387: Ngươi Cứ Lấy Đi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,315 lượt đọc

Chương 387: Ngươi Cứ Lấy Đi

Cũng vì thiếu người mà nàng lại thấy thân thủ Tô An Lâm rất tốt, giữa lại sẽ có ích. Tô An Lâm chưa biết tình hình ở đây, chỉ cảm thấy một quán trà hình như cũng không kiếm được nhiều lắm. Dù sao bây giờ thủ hạ của hắn còn có thêm nhóm người Vương Lai Phúc, chỉ dựa vào quán trà kiếm sống chẳng phải sẽ chết đói à? May mà trong tay vẫn còn sòng bạc, tiệm đèn chi tử, có thể miễn cưỡng duy trì được một khoảng thời gian. Hắn tưởng vì mình mới đến nên Quách Tử Hàn không thể cho hắn sản nghiệp kiếm tiền tốt hơn.

“Quách tiểu thư, không biết trong bang còn việc gì có thể kiếm được nhiều tiền không? Làm sao mới có thể tăng đẳng cấp trong bang? Ta muốn nhanh kiếm tiền mua một ít đan dược, ngoài ra còn có công pháp nữa, không biết điều kiện gì mới học được công pháp trong bang?”

“Nếu ngươi muốn tiến vào cảnh giới nội khí, quả thật trong bang cũng có công pháp, nhưng ít nhất phải được lệnh bài cấp sáu, ngoài ra còn phải cống hiến nhất định cho bang phái.”

Quách Tử Hàn giải thích.

“Muốn lấy được lệnh bài cấp sáu, đầu tiên là thực lực, ví dụ như ngươi có thể cạnh tranh vị trí trống nào đó trong bang phái, hoặc ngươi có thể chọn một con đường kiếm tiền để người ta nhìn thấy thực lực của mình.”

“Về việc cống hiến, trong Hồng Hoa Đường hay có những chuyện như đi thu nợ, bảo vệ địa bàn, nếu ngươi có thể dẹp yên tất nhiên sẽ ghi nhận cống hiến của ngươi.”

Quách Tử Hàn nói rất nhiều chuyện, Tô An Lâm dần dần hiểu ra.

“Như vậy đi, trở về ta sẽ nói với Khâu Thịnh Lập một tiếng, bảo hắn giao cho ngươi thêm chút chuyện, chờ ngươi làm xong bốn năm việc, ta sẽ nhắc đến chuyện của ngươi với nương ta, ngươi thấy thế nào.”

Quách Tử Hàn nói.

“Được, đa tạ Quách tiểu thư.”

“Ừm, lát nữa ngươi theo ta đến sòng bạc, có điều thẻ bài thanh đồng bát quái này…”

Quách Tử Hàn vuốt ve thẻ bài thanh đồng, nói với Tô An Lâm:

“Có thể cho ta không?”

“Thứ này vốn đưa cho nhà các ngươi, ngươi cứ lấy đi.”

“Đa tạ.”

Hai người lại trò chuyện thêm một lúc rồi mới đứng dậy, mọi chuyện rất thuận lợi. Quay lại sòng bạc lần nữa, Khâu Thịnh Lập thấy Tô An Lâm và Quách Tử Hàn đi chung với nhau, cực kỳ ngạc nhiên. Sau khi Quách Tử Hàn giới thiệu đơn giản xong, bấy giờ Khâu Thịnh Lập mới giao lệnh bài cho Tô An Lâm.

“Sau này làm việc cùng nhau, có gì không hiểu cứ hỏi ta.”

Khâu Thịnh Lập cười nói, lòng thấy kỳ lạ, chẳng phải đi rồi à, tại sao lại thân thuộc với Quách Tử Hàn như vậy. Tô An Lâm rời khỏi chỗ này rồi cùng Vương Lai Phúc đến sòng bạc của thủ hạ bọn họ. Sòng bạc có tên là đỗ phường Khôn ca, trước đây do Trần Khôn mở. Sau khi Trần Khôn chết, nơi này do một thuộc hạ ngày xưa của Trần Khôn tên là Tôn Nhị Cẩu quản lý. Vương Lai Phúc nhìn cửa lớn sòng bạc, hơi lo lắng:

“Thực lực Tôn Nhị Cẩu mạnh hơn ta, chúng ta đột nhiên tiếp quản sòng bạc này, sợ rằng mọi người không phục.”

Tô An Lâm gật đầu, lơ đễnh nói:

“Ý của ngươi là người ta sẽ làm vài động tác nhỏ gây khó dễ cho ta, để ta biết khó rút lui, không nhận chuyện làm ăn của sòng bạc phải không?”

“Đúng vậy.”

Vương Lai Phúc đáp

“Ha, vậy phải xem thử hắn có dám giở mấy trò vụn vặt đó không.”

Tô An Lâm không hề để ý. Sòng bạc trước mặt nhỏ hơn của Hồng Hoa Đường rất nhiều, nói chính xác cũng chỉ có bảy tám bàn mà thôi. Hơn nữa điều kiện đơn sơ, bàn ghế cũ nát. Tuy là vậy nhưng khách đánh bạc ở đây cũng không ít. Thậm chí Tô An Lâm vừa bước vào đã nghe thấy tiếng khách đánh bạc gào thét ghi nợ. Ghi sổ là chuyện thường thấy ở sòng bạc. Dù sao một vài khách đánh bạc đỏ mắt, chắc chắn muốn gỡ vốn, cho nên sẽ ghi sổ nợ. Tất nhiên sòng bạc cho mượn tiền cũng phải nhìn người. Mấy kẻ ăn xin nghèo khó mà muốn mượn tiền thì nghĩ cũng đừng nghĩ nữa.

“Việc làm ăn cũng không tệ.”

Tô An Lâm đi vào trong, hắn muốn nhanh chóng tìm hiểu sòng bạc vận hành như thế nào. Thuận tiện xem thử có phải nơi này dựa vào việc gian lận hay không. Nếu phải thì hắn chuẩn bị thay đổi, làm ăn lớn hơn nữa! Vừa vào trong đã thấy một ông lão đang tính sổ ở bàn trước mặt. Bàn phía sau là một nam tử gầy gò nước da đen nhẻm đang chợp mắt.

“Tô công tử, đây là Tôn Nhị Cẩu, biệt hiệu chó đen, nước da hắn đen cho nên…”

Tô An Lâm khẽ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Ông lão đang tính sổ sách là sư gia ở đây, cũng là phòng thu chi. Mỗi một sòng bạc đều có người như vậy, sòng bạc lớn thậm chí còn có đến mấy phòng thu chi để tính toán sổ sách. Dù sao mỗi ngày có quá nhiều ngân lượng đổ vào sòng bạc, còn phải tính tiền lãi mà khách đánh bạc thiếu nợ. Mấy võ giả cả ngày chỉ biết vung đao múa kiếm, nhìn thấy con số là đau đầu, không thể tính toán được cho nên giao việc này lại cho phòng thu chi làm. Quy tắc ngầm ở đây là người của phòng thu chi càng lớn tuổi, tính toán càng tốt, càng tỉ mỉ. Người thu chi nhìn thấy Tô An Lâm và Vương Lai Phúc, sửng sốt một lúc:

“Các ngươi là ai?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right