Chương 388: Vẫn Bị Ảnh Hưởng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,223 lượt đọc

Chương 388: Vẫn Bị Ảnh Hưởng

Vương Lai Phúc chủ động nói:

“Chẳng phải Trần Khôn chết rồi sao, Từ Phong lão đại có lệnh bảo chúng ta đến nhận lại chỗ này.”

Hắn lấy thư tín mệnh lệnh của Từ Phong ra, đưa cho người của phòng thu chi. Người của phòng thu chi nhìn thoáng qua, vội vàng đến bên cạnh Tôn Nhị Cẩu ở sau lưng:

“Nhị Cẩu, Nhị Cẩu…”

Tôn Nhị Cẩu ngủ gà ngủ gật, đang mơ thấy bị người ta truy sát. Đột nhiên nghe thấy có ai gọi, hắn giật mình tỉnh dậy. Thấy Vương Lai Phúc và Tô An Lâm trước mặt, hắn biết ngay đã xảy ra chuyện gì. Dù sao bọn họ đều biết hôm qua Trần Khôn xảy ra chuyện. Đường chủ Từ Phong cũng đã ra lệnh, cho nên hắn biết sẽ giao sòng bạc cho Vương Lai Phúc. Nói thật trong lòng Tôn Nhị Cẩu có chút không phục. Bàn về thực lực, hắn mạnh hơn Vương Lai Phúc. Bàn về quan hệ giao tiếp, hắn cũng quen rất nhiều người trong giang hồ. Cho nên hắn thấy mình có tư cách thay thế vị trí của Trần Khôn. Nhưng hết cách rồi, đây là lệnh của đường chủ Từ Phong. Ngoài ra hắn cũng hiểu, hắn là một trong những thủ hạ mà Trần Khôn tin tưởng nhất, Trần Khôn chết, Từ Phong không đối phó với hắn đã tốt lắm rồi nên chắc chắn sẽ không cho hắn lên vị trí cao. Không còn cách nào, hắn chỉ đành nhận mệnh.

“Vương ca đến rồi à.”

Tôn Nhị Cẩu rất khách sáo, vội vàng đứng dậy:

“Vị này là...”

“Tô An Lâm, Tô công tử, sau này hắn sẽ quản lý chỗ này.”

Tôn Nhị Cẩu hiểu ra, sáng nay hắn có nghe kể chuyện của Tô An Lâm. Nghe nói Trần Hào dẫn người qua gây chuyện, nhóm người kia đã bị Tô An Lâm giải quyết. Cho nên hắn càng khách sáo với Tô An Lâm hơn.

“Chào Tô công tử, ta là Tôn Nhị Cẩu, bình thường ta trông coi nơi này, ngươi có gì cần tìm hiểu có thể nói với ta.”

Tô An Lâm vốn tưởng bọn họ đến đây sẽ bị làm khó. May mà Tôn Nhị Cẩu biết điều, không xảy ra chuyện như trong tưởng tượng.

“Ừm, vậy thì được, nói với ta về người ở đây, sổ sách và chuyện làm ăn kiếm tiền, ta muốn tìm hiểu tình hình...”

“Vâng...”

Một canh giờ sau, sau khi Tô Nhị Cẩu kể hết mọi chuyện lớn nhỏ, Tô An Lâm đã hiểu được đại khái. Sòng bạc vốn dĩ có không ít người nhưng nói đến cùng đều là thủ hạ của Trần Khôn. Sau khi Trần Khôn chết, đám thủ hạ có năng lực tất nhiên đường ai nấy đi cho nên trước mắt sòng bạc chỉ còn lại mười hai người. Người của phòng thu chi và Tôn Nhị Cẩu, cùng hai tiểu đệ làm việc vặt bên ngoài, tám người còn lại phụ trách lắc xí ngầu. Chỗ này chơi trò lắc xí ngầu đoán tài xỉu, do nhà cái phụ trách lắc xí ngầu còn người ngoài đặt tài đặt xỉu. Đặt đúng nhà cái trả tiền, đặt sai nhà cái thu tiền.

“Ta thấy việc làm ăn bên ngoài không tệ, hẳn không bị ảnh hưởng nhỉ?”

Tô An Lâm hỏi, Tôn Nhị Cẩu vội đáp:

“Vẫn bị ảnh hưởng, rất nhiều người đến mượn tiền, ban nãy ta có nói với người thu chi, bọn ta đang nghĩ cách.”

“Chuyện thế nào?”

Tô An Lâm cau mày.

“Ta nghe nói có mấy người hay tin Trần Khôn chết, nói chỗ chúng ta không có ai, nên bọn họ muốn mượn nhiều tiền rồi không chịu trả...”

Tô An Lâm nói:

“Vậy ngươi còn cho mượn à?”

“Sáng nay ta không biết nên cho mượn một chút, vừa nghe nói xong là không cho mượn nữa, nhưng có mấy người thua đến đỏ mắt muốn mượn tiền, còn nói không cho mượn sẽ gây rối.”

Lúc này có một người từ bên ngoài bước vào.

“Nhị Cẩu ca, đám người Phương Hổ lại đến nữa, bọn họ muốn mượn tiền, bảo là nếu không cho mượn sẽ không trả tiền nợ mấy ngày trước, khoản đó không ít đâu, nếu không lấy lại được sẽ không thể ăn nói với đường chủ Từ Phong.”

Người này không biết thân phận của Tô An Lâm nên bẩm báo với Tôn Nhị Cẩu. Tô Nhị Cẩu cau mày:

“Cái tên này…”

“Tên đó không dễ đối phó à?”

Tô An Lâm nói:

“Dù sao chúng ta cũng là bang Sơn Hải, bọn họ không sợ bang Sơn Hải gây chuyện với mình sao?”

“Tô công tử, ngươi có chuyện không biết, đúng là chúng ta là người của bang Sơn Hải nhưng mỗi nơi đều phải tự quản lý mấy chuyện thu tiền này, cấp cao của bang Sơn Hải sẽ không quản nhiều như vậy, dù sao họ cũng có việc của mình mà.”

“Nếu thật sự không thu lại được thì phải làm sao?”

Tô An Lâm hỏi.

“Nếu xảy ra tình huống đó, sợ là chúng ta phải chịu trách nhiệm, nhẹ thì chặt tay, nặng thì mất mạng, sau đó đổi một người khác được việc hơn…”

Sắc mặt Tôn Nhị Cẩu khó coi nói:

“Trước đây có Trần Khôn, hắn quen biết một vài người trong giang hồ, mọi người đều nể mặt hắn, nhưng hắn chết rồi, rất nhiều người không còn kiêng nể gì nữa.”

“Chẳng trách mấy người ở đây đi mất, bọn họ sợ xảy ra chuyện.”

Tô An Lâm lặng lẽ gật đầu:

“Bỏ đi, nếu đã có người làm loạn, vậy thì giải quyết hắn.”

“Tô công tử, Phương Hổ kia...”

Tôn Nhị Cẩu còn chưa nói xong, Tô An Lâm đã quay đầu ra ngoài. Tôn Nhị Cẩu lập tức sốt ruột, vội vàng kéo Vương Lai Phúc:

“Phương Hổ là cao thủ rèn thể tầng tám, là con chó điên, trước đây Trần Khôn còn không dám trêu chọc hắn...”

Vương Lai Phúc trợn mắt:

“Vương Lai Phúc ta sợ hắn sao?”

Tôn Nhị Cẩu:

“......”

Tô An Lâm vừa bước ra ngoài đã trông thấy một nam tử cường tráng để trần thân trên, lồng ngực mọc đầy lông đen đang bắt một người quát lớn:

“Không cho mượn tiền, nói vậy thì tiền mà gia thua hết ở đây coi như mất trắng à? Ngươi bảo tiểu tử Trần Khôn ra đây, không đúng, Trần Khôn chết rồi, gọi Vương Lai Phúc ra!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right