Chương 389: Ngươi Là Ai

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 844 lượt đọc

Chương 389: Ngươi Là Ai

“Vị huynh đệ này, có gì thì nói đàng hoàng, ngươi vừa đến đã đánh người của ta, không tốt lắm đâu?”

Giọng nói của Tô An Lâm chậm rãi truyền đến. Lúc này người trong sòng bạc đều dừng mọi động tác, tò mò nhìn qua.

“Ngươi là ai?”

Phương Hổ cau mày, ánh mắt khinh thường, chủ yếu là do Tô An Lâm quá trẻ. Có một câu nói rất hay, miệng không có lông làm việc không xong, ý bảo người trẻ tuổi quá non nớt.

“Ta à, ta là người tiếp quản chỗ này tên Tô An Lâm.”

“Hahaha, ngươi tiếp quản chỗ này, chẳng phải nói là Vương Lai Phúc sao?”

Vương Lai Phúc ở phía sau vội nói:

“Tô An Lâm công tử là đại ca ta.”

“Vương Lai Phúc, uổng cho ngươi còn nói ra được.”

Phương Hổ khinh thường, vung tay nói:

“Bỏ đi, ngươi nói mình tiếp quản chỗ này vậy ngươi tiếp quản đi, ta nói lại lần nữa, ta muốn mượn tiền gỡ vốn, các ngươi tiệm lớn ức hiếp khách, nếu không cho mượn ta cũng không trả lại tiền nợ khi trước.”

Phương Hổ khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt kiêu căng, nhìn Tô An Lâm với vẻ khiêu khích.

“Bốp!”

Đột nhiên tay phải Tô An Lâm siết chặt bả vai hắn. Không ai phản ứng kịp, chờ khi nhìn thấy, Tô An Lâm đã khởi động thác cốt thủ. Chỉ nghe rắc một tiếng, Phương Hổ vừa nhấc tay phải lên đã mềm oặt rủ xuống.

“A…”

Phương Hổ đau đớn gào thét:

“Tay của ta…”

Tô An Lâm đi từng bước qua đó, bóp chặt bả vai kia của hắn:

“Vậy ngươi phải ngheo theo đề nghị của ta, trả lại số tiền đã nợ khi trước đã, thế nào?”

“Ngươi, sao ngươi có thể như vậy?”

“Nếu không trả ta sẽ chôn sống ngươi.”

Tô An Lâm lạnh lùng nói:

“Tôn Nhị Cẩu.”

“A…Tô công tử…”

Tôn Nhị Cẩu vội vàng bước qua.

“Đến hậu viện, đào cái hố, ta muốn chôn người.”

“Vâng!”

Sắc mặt Phương Hổ hoàn toàn thay đổi. Đồng thời hắn cũng ý thức được hắn không thể đối phó được người trẻ tuổi trước mặt này.

“Chờ đã, có gì cũng có thể bàn bạc mà.”

Phương Hổ vội nói, cho dù Tô An Lâm dọa hắn nhưng nếu thật sự bị chôn xuống đất, sợ là hắn cũng không dễ chịu. Cho nên hắn dứt khoát thừa nhận mình sợ. Tô An Lâm nói với Tôn Nhị Cẩu:

“Tên này thiếu bao nhiêu?”

“Một ngàn ba trăm lượng.”

Tôn Nhị Cẩu nhìn thoáng qua Phương Hổ đáp.

“Cho nên, bây giờ ngươi trả nhỉ?”

Tô An Lâm nói.

“Ở nhà ta, ta có thể đưa ngươi đi lấy.”

“Có thể nối lại tay cho ta không.”

Phương Hổ nhìn chỗ bị thác cốt thủ đánh, vội vã nói.

“Rắc!”

Tô An Lâm bóp nhẹ, buông Phương Hổ ra. Phương Hổ thở phào nhẹ nhõm, xoa bả vai, đột nhiên trong mắt lóe lên vẻ hung ác. Dù sao hắn cũng có chút thực lực nên nghĩ sở dĩ ban nãy chịu thiệt chỉ là chuyện ngoài ý muốn! Do đối phương đánh lén nên hắn mới bị trật khớp. Vừa nghĩ đến đây, hắn đột nhiên đánh lén, bàn tay dày rộng chộp cổ Tô An Lâm. Ý đồ của hắn rất đơn giản, nếu ngươi đánh lén ta cũng đánh lén. Hắn không tin mình không trị nổi một tên nhóc. Hắn muốn để Tô An Lâm biết sự hiểm ác trên đời, chuyện làm ăn ở sòng bạc không phải ngươi nói làm là có thể làm được.

“Bộp!”

Động tác hắn nhanh nhẹn, chộp ngay lấy cổ Tô An Lâm.

“Haha, tiểu tử, ngươi biết đánh lén, tưởng ta không biết à?”

Phương Hổ cho rằng đã khống chế được Tô An Lâm, sắc mặt đắc ý. Nhưng Tô An Lâm không có phản ứng gì, chỉ bình tĩnh nhìn hắn.

“Hửm?”

Cuối cùng Phương Hổ phát hiện điều bất ổn. Cổ Tô An Lâm cứng như sắt, hắn hoàn toàn không bóp được. Lúc này Tô An Lâm đột ngột ra tay, chộp lấy cổ Phương Hổ, dùng sức bóp mạnh. Phương Hổ bị siết đến mức trợn mắt trắng, gần như tắt thở.

“Đây chính là thực lực của ngươi à?”

Tô An Lâm lạnh lùng:

“Chẳng ra sao cả.”

Giờ phút này, người xung quanh đều vô cùng chấn động. Phương Hổ là rèn thể tầng tám, Tô An Lâm lại có thể giải quyết dễ dàng, cho thấy rõ thực lực của hắn không tầm thường. Rất nhiều người không còn dám ôm suy nghĩ mượn tiền không trả nữa. Sau khi giao lưu ánh mắt với nhau đều xôn xao rời đi.

“Bốp!”

Tô An Lâm ném mạnh Phương Hổ xuống đất:

“Tôn Nhị Cẩu, đào hố đi, phải chôn tiểu tử này ba ngày ba đêm dưới đất, có lẽ hắn mới chịu thành thật đấy.”

“Vâng!”

Một lúc sau, Phương Hổ bị chôn dưới đất, chỉ chừa phần đầu ra ngoài.

“Tô gia, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi, vợ ta sẽ đến, xin ngươi giơ cao đánh khẽ.”

Phương Hổ đau khổ hét thảm. Tô An Lâm mắt điếc tai ngơ, nhìn thẳng vào nữ tử trong phòng, nàng chính là vợ của Phương Hổ.

“Tô gia, chúng ta sai rồi, đây là tiền đã mượn ngươi.”

Nữ tử cúi đầu, không dám nhìn Tô An Lâm.

“Tiền các ngươi trả ta nhận, nhưng Phương Hổ gây rối ở đây, ta nói chôn hắn ba ngày thì là ba ngày.”

Tô An Lâm phất tay, tùy ý nói. Đây chính là giết gà dọa khỉ! Nếu không ra ngoài làm ăn, ai nấy đều nghĩ hắn dễ nói chuyện, dám gây rối trên đầu hắn, sau này còn làm gì được nữa?

“Nhưng Tô gia, đương gia nhà ta…”

Nữ tử đáng thương còn muốn lên tiếng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right