Chương 390: Tìm Người

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 874 lượt đọc

Chương 390: Tìm Người

“Bộp!”

Tô An Lâm đập bàn:

“Còn nói nhảm nữa ta cũng chôn ngươi luôn, cút đi.”

“Vâng vâng!”

Nữ tử bị dọa hết hồn, vội vàng rời khỏi. Cứ thế mọi người đều biết chuyện Phương Hổ bị chôn ở sòng bạc, nhất thời trở thành trò cười. Nhưng đồng thời Tô An Lâm cũng đạt được mục đích lập uy. Bây giờ không còn ai có ác ý muốn mượn tiền đánh bạc nữa. Nhưng vẫn còn một vấn đề lớn bày ra trước mặt Tô An Lâm, chính là kiếm tiền. Làm sao để kiếm tiền? Hoặc là làm sao để kiếm nhiều tiền! Việc làm ăn ở sòng bạc hiển nhiên rất tốt, nhưng sau khi tìm hiểu hắn mới biết nơi này dựa vào mấy người lắc xí ngầu gian lận động tay động chân để kiếm tiền của khách. Thực ra làm ăn như vậy có khuyết điểm rất lớn. Một là nguồn khách không lâu dài, khách đánh bạc không ngốc, mấy lần thôi là họ đã biết thủ đoạn của các ngươi rồi. Hắn kiểm tra sổ sách mới biết thực ra việc làm ăn ngày trước đều nhờ thủ hạ Trần Khôn ra ngoài tìm người đến đây đánh bạc. Thủ đoạn thông thường là tìm một vị công tử giàu có, sau đó ăn uống vui chơi với người ta, xưng huynh gọi đệ. Cuối cùng chơi vài ván để người ta thắng một chút. Khi người ta tưởng trò này kiếm tiền rất dễ cũng là lúc thu lưới. Ngày xưa cứ mỗi tháng Trần Khôn sẽ chặt chém hai kẻ giàu có như vậy. Nhưng bây giờ Trần Khôn đã chết, tất nhiên cũng không còn tồn tại nhà giàu như vậy nữa. Nếu chỉ dựa vào khách lẻ đến chơi nói thật không thể duy trì nổi việc làm ăn. Dù sao trên đời có quá nhiều sòng bạc. Nhà cái của ngươi cứ thắng mãi còn khách nào muốn đến chơi nữa? Cũng như bây giờ, theo lý mà nói nếu sòng bạc làm ăn khấm khá, đêm khuya mới là lúc lúc đông khách nhất, nhưng ở đây lại đóng cửa sớm.

“Trước đây việc làm ăn cũng như vậy à?”

Tô An Lâm ngẩng đầu hỏi Tôn Nhị Cẩu. Lúc này mọi người đều ở trong sòng bạc. Đây là yêu cầu của Tô An Lâm, người của sòng bạc và thủ hạ Vương Lai Phúc đều đến, tổng cộng khoảng hai mươi người. Dùng cách nói của Tô An Lâm là mở họp nhân viên. Tôn Nhị Cẩu đáp:

“Ừm, giờ này gần như không còn khách nữa, có điều ngày xưa Trần Khôn sẽ kiếm vài công tử về, bọn họ chơi rất muộn, thực ra là lừa tiền của đám công tử đó.”

“Tô công tử, hay là sắp tới chúng ta cũng tìm vài người nhé?”

Tô Nhị Cẩu chần chừ một lúc, dò hỏi.

“Nếu không việc làm ăn của sòng bạc chúng ta sẽ...”

Tô An Lâm trợn mắt:

“Tìm người qua đây hại người ta à?”

Coi như Tô An Lâm đã biết, tại sao rất nhiều người đánh bạc lại tan nhà nát cửa, chính vì bị loại người này lừa gạt. Ví dụ như kiếp trước đánh bài, rất có thể ba trong số bốn người đang ngồi trên bàn là cùng một bọn.

“Tô công tử, nếu không làm vậy việc làm ăn phải tính sao?”

Tôn Nhị Cẩu thở dài, bất lực nói. Hắn nhìn người rất chuẩn, thực ra đã sớm biết Tô An Lâm không phải loại người không có giới hạn như Trần Khôn. Tuy hắn cũng không thích cách làm của Trần Khôn nhưng cũng hết cách. Người mở sòng bạc, về cơ bản đều làm như vậy. Tô An Lâm nói:

“Ta đã nghĩ rồi, nơi này phải thay đổi.”

“Thay đổi?”

Tất cả mọi người nhìn nhau, không rõ ra sao.

“Ta chuẩn bị cho ra hai cách chơi mới!”

Tô An Lâm nhìn mọi người, giải thích:

“Một cái gọi là bách gia lạc! Cái kia, ta chuẩn bị phát hành vé số.”

“Bách gia lạc, vé số?”

Mọi người đều không hiểu. Tô An Lâm nói sơ về cách chơi bách gia lạc. Kiếp trước chơi bách gia lạc bằng bài poker. Cách chơi là lần lượt chia hai lá bài cho nhà cái và người chơi rồi so sánh lớn nhỏ. Lớn nhất là mười điểm, nếu hơn mười sẽ tính điểm bằng cách trừ đi mười. Ví dụ hai lá bài cộng lại là 13, vậy thì tính ba điểm. Ở đây không có bài poker nhưng lại có những quân bài đếm số tương tự. Đều là dạng bài dài, bên trên có một điểm, hai điểm, ba điểm đến mười điểm. Trừ bề ngoài không giống bài poker ra, điểm số đều như nhau. Cho nên Tô An Lâm định dùng quân bài này thay thế. Nghe Tô An Lâm giải thích xong, mọi người đều tò mò.

“Cách chơi này rất mới mẻ, nhưng mọi người không thể tiếp nhận đâu nhỉ?”

Là nhân viên có thâm niên ở sòng bạc, Tôn Nhị Cẩu là người đầu tiên đặt câu hỏi:

“Tô công tử, người ở đây đều chơi xí ngầu so sánh lớn nhỏ thôi, đơn giản dễ hiểu, ngươi đột nhiên cho ra cách chơi mới, sợ không có ai thích.”

Vương Lai Phúc gật đầu đồng ý:

“Đúng vậy, nếu là ta cũng cảm thấy không vui, dù sao cũng phải chia nhiều lá bài, còn không bằng trực tiếp đổ xí ngầu.”

Mọi người đều gật đầu, cảm thấy cách của Tô An Lâm rất khó chơi. Tô An Lâm mỉm cười:

“Quả thật cách chơi phức tạp hơn đổ xí ngầu một chút, nhưng nếu ta tuyên truyền chắc chắn không giả dối, không gian lận, vậy thì thế nào?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right