Chương 391: Không Dễ Làm
Tô An Lâm nhẫn nại giải thích:
“Chơi xí ngầu đều do nhà cái lắc đúng không, thế nên rất dễ xảy ra gian lận, đây là điều khách đánh bạc vô cùng căm hận! Nhưng nếu chúng ta tuyên truyền không giả dối thì sao?”
“Ví dụ như chỗ chúng ta sẽ dùng thước để chia bài!”
Tô An Lâm cho người lấy quân bài ra, sau khi xào loạn xong hắn cầm cây thước sắt, đẩy bài đến trước mặt người khác.
“Nhìn thấy chưa? Lúc chia bài phải dùng thước sắt, để tay không tiếp xúc với quân bài! Đảm bảo tuyệt đối không gian dối!”
Tô An Lâm nói xong, ánh mắt người bên dưới tỏa sáng, nhất là mấy người đi theo Vương Lai Phúc, bình thường bọn họ thích chơi cái này nhất. Lúc này nghe Tô An Lâm nói cách chơi xong đều gật đầu lia lịa.
“Nếu đảm bảo không gian lận, ta có thua cũng vui vẻ.”
“Đúng vậy, đầu năm nay chỉ sợ gian lận, sòng bạc không gian lận trăm phần trăm, hình như rất tuyệt.”
“Rất tốt, rất tốt.”
Tôn Nhị Cẩu cũng gật đầu nhưng mà hắn vẫn nói ra nghi vấn:
“Sòng bạc gian lận là để đảm bảo phía mình kiếm được tiền! Nhưng theo như công tử nói không gian lận nữa, vậy làm sao đảm bảo chúng ta kiếm tiền?”
Câu này như một chậu nước lạnh, khiến trái tim của người vừa lên tiếng ban nãy lạnh lẽo.
“Đúng vậy, nếu vận may chúng ta không tốt, chẳng phải lỗ chết sao?”
“Đúng đúng, không dễ làm đâu.”
“Chắc chắn sẽ lỗ.”
Tô An Lâm mỉm cười, giải thích:
“Chúng ta làm thứ này tất nhiên sẽ có cách kiếm tiền, bình thường sẽ có người đặt nhà cái người chơi, nhưng khi nhà cái thắng ta sẽ thu năm điểm phí thủ tục của người đặt nhà cái thắng!”
“Phí thủ tục!”
Nhóm người khó hiểu.
“Tô công tử, tại sao nhà cái thắng lại thu người thắng năm điểm phí thủ tục vậy?”
Tôn Nhị Cẩu không hiểu, những người khác lại càng không hiểu.
“Ta không biết, nhưng đây quy tắc.”
Tô An Lâm giải thích, mọi người đều biết năm điểm chính là 100 văn tiền sẽ lấy 5 văn, tương đương một trăm đồng lấy năm đồng.
“Trừ chuyện đó ra để tránh có người đặt gấp đôi, ta chuẩn bị quy định hạn mức cao nhất cho trò này.”
Tô An Lâm nói, hắn muốn đề phòng những kẻ giàu có tới đây chơi. Đầu tiên là đặt một lượng, thua rồi đặt mười lượng, thua nữa sẽ đặt một trăm lượng…Nếu như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ lên gấp đôi. Cho nên cần phải quy định hạn mức cao nhất, đây cũng là cách làm thông thường cũng một vài nơi trong kiếp trước. Đề phòng người giàu có ra tay đặt gấp đôi sẽ rất dễ thắng tiền, thế thì sòng bạc ăn không tiêu mất.
“Cuối cùng ta chuẩn bị đổi ngân lượng thành thẻ đánh bạc.”
Tô An Lâm nói.
“Thẻ đánh bạc là gì?”
Mọi người lên tiếng cùng lúc. Tô An Lâm than thở, giải thích thật phiền phức. Kiếp trước mọi người đều nghĩ dùng thẻ đánh bạc chỉ để tiện giao dịch mà thôi. Thực ra không phải, quả thật cũng có lý do thẻ đánh bạc dễ giao dịch, nhưng quan trọng là thẻ đánh bạc là công cụ để đánh bài trong sòng bạc, Ví dụ như có người vận may cực tốt, chớp mắt đã thắng rất nhiều tiền, vậy thì thứ sòng bạc đưa cho hắn cũng chỉ là thẻ đánh bạc mà thôi. Thẻ đánh bạc thuộc về sòng bạc, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, cũng tạo thành vốn lưu động dồi dào cho sòng bạc. Vốn lưu động dồi dào sẽ có thể thuê được sân bãi rộng rãi hơn, làm lớn hơn nữa. Với cách chơi mới của hắn, cộng thêm khẩu hiệu không gian lận, chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều người. Tất nhiên có lẽ người khác sẽ bắt chước, cho nên Tô An Lâm chuẩn bị đặt làm quân bài đặc biệt và bàn chơi chuyên môn cho cách chơi này. Trừ chuyện đó ra chính là phát hành vé số. Lần bàn bạc này kéo dài đến sau nửa đêm.
Sáng sớm hôm sau, mọi người bắt đầu làm việc. Sòng bạc đóng cửa, bắt đầu trang trí. Tất cả mọi người bên trong đều bận rộn làm việc. Đầu tiên là đặt làm bàn chơi bài, Tô An Lâm tự tay thiết kế sau đó đưa thợ thủ công làm. Kế tiếp là làm quân bài đặc biệt, thậm chí bảng hiệu sòng bạc Khôn ca ngày trước cũng bị tháo xuống, đổi thành Bách Gia Lạc. Năm ngày sau, Bách Gia Lạc chính thức khai trương. Ngày thứ nhất, trước cửa vắng vẻ. Ngày thứ hai, có người nghe nói sòng bạc này rất khác, bảo là không gian lận. Ngày thứ ba, có người thử vào trong, sau khi tìm hiểu cách chơi và quy tắc chia bài, lập tức cảm thấy đây chẳng phải là cơ hội để mình phát tài sao, lộ rõ tâm lý của dân cờ bạc. Chờ đến ngày thứ mười, đã có rất nhiều người đến đây chơi. Nói thật cách thức kinh doanh này chắc chắn không kiếm nhiều như kiểu chặt chém khách của Trần Khôn ngày trước, dù sao cũng là kiểu khiến người ta táng gia bại sản. Nhưng nói thật cách của hắn sẽ lâu dài hơn, quan trọng là Tô An Lâm thấy mình kiếm tiền cũng được an lòng thoải mái.
Một tháng sau, Bách Gia Lạc được sòng bạc toàn thành để ý. Trước giờ họ chưa từng thấy cách kinh doanh như vậy. Cũng trong tháng này, Tô An Lâm dứt khoát đổi quán trà trước mặt thành Bách Gia Lạc. Hoàn cảnh chỗ này tốt hơn, lầu hai bố trí thành phòng khách quý. Chỉ cần trả tiền, mấy người bọn họ có thể tự ngồi làm cái, chẳng phải kiếm được nhiều hơn quán trà sao?