Chương 393: Lý Do
“Khâu ca, khi đó ta thật sự không chớp mắt lấy một cái.”
“Thế ngươi không cay mắt sao?”
“Khâu ca, chuyện này ngươi không đúng rồi, ngươi quan tâm mắt ta cay hay không làm gì?”
Tô An Lâm thành thật nói, không nhịn được lên tiếng:
“Chủ yếu những người này quá khổ, dù giết họ cũng vô ích.”
“Mợ nó được lắm, ngươi về nhà trồng trọt cho xong, CMN còn nói với ta mình rất tàn nhẫn, chém người không chớp mắt, ta không dẫn dắt nổi người như ngươi.”
“Mấy người đó không có tiền, ta thật sự hết cách.”
“Ngươi đó, bảo ta phải nói thế nào mới được, làm nghề của chúng ta, tâm thái của ngươi như vậy là không ổn.”
Khâu Thịnh Lập nói:
“Không có tiền thì nói năng hung ác, dọa nạt người ta, ngươi làm việc tốt như vậy truyền ra ngoài khiến ta mất mặt lắm, biết không hả?”
Tô An Lâm nói:
“Như vậy đi, ngươi cho ta làm mấy nhiệm vụ khó khăn, đừng để ta dọa người già trẻ em nữa.”
“Ngươi nói thật à?”
Ánh mắt Khâu Thịnh Lập lóe sáng:
“Ta nói cho ngươi biết, có vài người dù là ta cũng không dám trêu chọc, thông thường những khoản nợ đó phải do đường chủ của chúng ta ra mặt mới được.”
“Ta có thể thử.”
Tô An Lâm nói thẳng.
“Được, vậy ngươi nhận cái này đi, tam tiểu thư Trần Như Huyên của sơn trang Hiếu Phong, mượn một vạn bạc trắng!”
Khâu Thịnh Lập mở sổ sách ra, trang đầu tiên chính là cái này. Tô An Lâm ngạc nhiên:
“Mượn nhiều quá vậy.”
Hắn biết quy định của sòng bạc, trong tình huống thông thường sẽ không cho mượn nhiều tiền như thế, trừ phi người mượn nợ có thực lực kinh tế. Nhưng dù có thực lực kinh tế bình thường cũng sẽ không mượn nhiều đến vậy. Khâu Thịnh Lập bất lực nói:
“Ngươi không biết tam tiểu thư Trần Như Huyển của sơn trang Hiếu Phong à?”
“Không biết.”
Tô An Lâm lắc đầu:
“Ta vừa đến đây thôi, sao biết được chứ?”
“Vậy để ta nói, sơn trang Hiếu Phong cũng coi như thế lực số một số hai ở đây, hợp tác với rất nhiều sản nghiệp của bang Sơn Hải chúng ta, rất thân thiết với đại công tử Quách Đường của đường chủ chúng ta...”
Tô An Lâm nói:
“Nếu là thế lực lớn hẳn sẽ dễ lấy lại ngân lượng mới phải?”
“Hầy, nếu là trước kia thì dễ lấy, nhưng gần đây xảy ra chút vấn đề, tiểu thư Trần Như Huyên hình như có ý với công tử Quách Đường, nhưng công tử Quách Đường là người si tình chỉ thích một nữ tử khác, cho nên từ chối tiểu thư Trần Như Huyên.”
“Quan trọng là sau khi công tử Quách Đường từ chối xong cứ mãi tránh né, không muốn gặp nàng!”
“Tiểu thư Trần Như Huyên tức không chịu nổi, đến đây mượn một vạn lượng, tuyên bố nếu công tử Quách Đường không gặp nàng, nàng sẽ không trả tiền…”
Sắc mặt Tô An Lâm quái lạ:
“Vậy ngươi nên nói với công tử Quách Đường, bảo hắn đi gặp Trần Như Huyên.”
“Một là vì muốn tránh Trần Như Huyên nên gần đây công tử Quách Đường đã đến nơi khác làm việc, hai là công tử Quách Đường không muốn gặp nàng, khiến đám hạ nhân chúng ta đều khó xử…”
Khâu Thịnh Lập nói xong cũng lắc đầu không hiểu nổi.
“Có lúc ta cũng không biết công tử Quách Đường nghĩ gì nữa, sơn trang Hiếu Phong giàu có, Trần Như Huyên tốt như vậy không muốn, sao lại thích một nữ tử bình thường chứ?”
“Có lẽ đây là tình yêu.”
Tô An Lâm đáp.
“Ngươi cũng xúc động quá nhỉ.”
Khâu Thịnh Lập nói:
“Sự việc chính là như vậy, nữ nhân Trần Như Huyên cũng không phải loại lương thiện, thực lực của nàng là rèn thể tầng tám, nhưng tầng tám này lại mạnh hơn người bình thường rất nhiều.”
“Ngoài ra bối cảnh nàng sâu rộng, bên cạnh chắc chắn có cao thủ bảo vệ, lần trước những người khác đến đòi tiền nàng đã bị đánh một trận, Tô An Lâm, ngươi được không đấy?”
Tô An Lâm cũng cau mày:
“Có thể trực tiếp đánh vào sơn trang Hiếu Phong không?”
Sắc mặt Khâu Thịnh Lập quái dị:
“Ngươi nghĩ gì vậy hả, đánh vào đó? Sao có thể chứ? Đừng nói họ và chúng ta còn không gian hợp tác rất tốt, chỉ riêng thực lực thôi, một Hồng Hoa Đường của chúng ta cũng không thể đánh giết nổi.”
“Không thể đánh thẳng vào…thật sự rất khó giải quyết.”
Tô An Lâm nói thật.
“Bỏ đi, biết ngươi cũng không được cho nên lần này ngươi phụ trách đưa thư qua đó là được.”
Khâu Thịnh Lập đưa lá thư qua:
“Đây là thư công tử Quách Đường viết cho Trần Như Huyên.”
“Có thư à, Khâu ca, sao ngươi không nói sớm?”
Tô An Lâm cạn lời, Khâu Thịnh Lập này nói cứ như thật vậy, làm hắn tưởng thật sự phải làm căng với bên kia.
“Sau khi công tử Quách Đường biết chuyện đã viết lá thư này, nhưng không ai dám đưa, nếu ngươi đưa thư qua đó còn phải truyền lời của công tử Quách Đường nữa.”
“Lời gì?”
Tô An Lâm tò mò.
“Con người ngươi rất tốt, không biết ngươi thích ta ở điểm nào, ta sẽ sửa! Thật sự không cần vì ta mà ngốc như vậy, xin ngươi hãy trả một vạn lượng bạc, hi vọng ngươi tự giải quyết cho tốt, nếu không ta sẽ không gặp ngươi nữa.”
“Ngoài ra, cả đời này ta chỉ dành tình cảm chân thành cho một mình Quả Nhi, đến chết không đổi, nhân lúc còn sớm ngươi hãy bỏ ý nghĩ này đi!”