Chương 394: Nhận Nhiệm Vụ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,288 lượt đọc

Chương 394: Nhận Nhiệm Vụ

Khâu Thịnh Lập nói xong, vỗ vai Tô An Lâm:

“Chính là câu này, công tử Quách Đường đã nói, tin rằng sau khi Trần Như Huyên nghe xong sẽ tự giải quyết cho tốt.”

Sắc mặt Tô An Lâm quái lạ:

“Khâu ca, ngươi xác định là câu này à? Ta sợ ta nói xong sẽ bị đánh mất.”

Mấy câu này thật sự không đáng tin, cái gì mà ngươi thích ta ở điểm nào, ta sẽ sửa? Cái gì mà nhân lúc còn sớm ngươi hãy bỏ ý nghĩ này đi, nghe thế nào cũng thấy quái lạ. Hắn nghi ngờ EQ của đại công tử Quách Đường này cực thấp. Khâu Thịnh Lập nói:

“Cho nên không ai dám qua đó, ta thấy ngươi cũng có mấy phần thực lực, nếu Trần Như Huyên thật sự ra tay, ngươi cũng có thể tự bảo vệ mình.”

Tô An Lâm nói:

“Nếu ta giao thư sẽ ghi công lao cho ta phải không?”

“Chắc chắn rồi.”

“Ta còn muốn tìm một ít công pháp, không biết có được không?”

Mấy ngày nay, Tô An Lâm biết trong Hồng Hoa Đường có tàng thư các. Trong đó trưng bày không ít thư tịch, còn có một vài công pháp luyện công. Khâu Thịnh Lập trầm ngâm một lúc, gật đầu:

“Được thì được...”

“Được rồi, có câu này của Khâu ta, ta sẽ nhận nhiệm vụ này.”

Tô An Lâm đáp, tuy nghe qua tính tình Trần Như Huyên không tốt lắm, có thể sẽ đánh người nhưng hắn cũng không sợ, đưa thư xong rồi chạy, tuyệt biết mấy, nhiệm vụ quá đơn giản. Nghe thấy Tô An Lâm đồng ý, Khâu Thịnh Lập thở phào nhẹ nhõm:

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt, hahaha...”

Sắc mặt Tô An Lâm kỳ lạ, sao nhìn Khâu Thịnh Lập cứ như gian kế thành công vậy?

“Chiều ngươi hãy đi, ta nhận được tin Trần Như Huyên dẫn theo vài người đến vườn trà ở thôn Bạch Điểu.”

“Thôn Bạch Điểu...”

Tô An Lâm lẩm bẩm. Hắn từng nghe nói đến thôn làng kia, dân làng ở đó mưu sinh bằng nghề trồng trà. Chất lượng lá trà rất cao, rất nhiều nhà buôn đều định kỳ đến đó để thu trà.

“Ừm, sơn trang Hiếu Phong có vườn trà ở đó, có lẽ Trần Như Huyên đến chơi, ta cũng không biết cụ thể nhưng chắc chắn nàng sẽ qua đó.”

“Biết rồi, bây giờ ta sẽ chuẩn bị.”

“Được, Tô An Lâm, nếu không ổn thì ngươi mang nhiều người theo nhé?”

Khâu Thịnh Lập nói.

“Đưa thư thôi mà, cần nhiều người để làm gì?”

Tô An Lâm thẳng thừng từ chối, quay đầu rời đi.

“Hầy!”

Khâu Thịnh Lập than thở, lẩm bẩm:

“May mà Tô An Lâm không biết tính tình của Trần Như Huyên, nếu không thì...”

“Nếu không thì sao?”

Đột nhiên Tô An Lâm từ ngoài cửa thò đầu vào. Vậy mà tên này còn chưa đi, may mà hắn chưa nói hết.

“Khụ khụ, không có gì!”

Ánh mắt Tô An Lâm quái lạ:

“Khâu ca, chắc ngươi không hãm hại ta đấy chứ?”

Khâu Thịnh Lập trợn mắt:

“Ngươi nghĩ nhiều rồi, ngươi là kẻ giết người không chớp mắt, sao ta dám hại ngươi được?”

Tô An Lâm cười:

“Vậy thì tốt, ta đi đây, lần này đi thật đấy.”

Thấy Tô An Lâm rời đi, Khâu Thịnh Lập lại thở ra một hơi, không khỏi nhớ lại tính tình của Trần Như Huyên:

“Cũng chỉ có người mới như Tô An Lâm mới dám vuốt râu hổ...hầy...”

“Khâu ca, ngươi lại than thở làm gì vậy?”

Đột nhiên Tô An Lâm lại nhô đầu ra khỏi cửa. Khâu Thịnh Lập:

“......”

“Mợ nó ngươi vẫn luôn nghe lén à?”

Tô An Lâm thấy tiếc, hắn biết Khâu Thịnh Lập chắc chắn có chuyện che giấu nhưng không chịu nói rõ. Nếu đã như vậy tất nhiên phải nghe lén, đáng tiếc hắn như gian tặc, cứ nói một nửa rồi thôi.

“Khâu ca, ngươi như vậy khiến ta rất lo lắng.”

“Ngươi giết người không chớp mắt mà sợ cái gì?”

“Vậy ngươi nói lớn một chút xem tính tình Trần Như Huyên ra sao, cái gì gọi là chỉ có ta mới dám vuốt râu hổ?”

Tô An Lâm hỏi.

“Khụ khụ, chuyện đó à.”

Khâu Thịnh Lập thầm nói tiểu tử này thật tinh ranh, đành trả lời:

“Tính tình Trần Như Huyên hơi tệ một chút, chẳng phải ban nãy đã nói với ngươi rồi sao.”

“Ồ, chuyện này à, được rồi ta đi đây.”

“Lần này đi thật à?”

“Chắc chắn là thật rồi.”

Giọng Tô An Lâm theo gió bay xa. Tô An Lâm đi trên đường, suy đoán lời nói của Khâu Thịnh Lập.

“Trần Như Huyên chắc chắn không đơn giản, nếu ta thật sự nói mấy lời của Quách Đường, nhất định sẽ bị đánh chết.”

Tô An Lâm thầm nói:

“Cho nên phải thay đổi mấy câu đó một chút, đúng rồi, còn thư nữa…”

Tô An Lâm vừa đi vừa xé lá thư ra. Hắn cảm thấy nếu Quách Đường đã nói mấy lời khó nghe như vậy, chắc chắn viết thư cũng chẳng ra sao. Để đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ, hắn muốn xem thử lá thư này viết như thế nào. Đây gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng! Mở lá thư ra, dòng đầu tiên viết: Trần Như Huyên muội muội nhận thư.

“Như Huyên muội muội, ta là ca ca Quách Đường của ngươi, ta biết ngươi rất nhớ ta nhưng ta mong ngươi hiểu chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng được! Có một câu nói rất hay, dưa hái xanh không ngọt.”

“Ngươi rất tốt, tuy không bằng một nửa của Quả Nhi nhưng ta tin ngươi sẽ tìm được người yêu thương mình.”

“...”

Tổng cộng khoảng năm trăm chữ. Tổng kết chung lại chỉ có hai chữ: Chọc tức! Nếu hắn là Trần Như Huyên, nhìn thấy lá thư này, chắc chắn muốn giết người.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right