Chương 395: Thôn Bạch Điều
“Đã xác định, EQ của tên Quách Đường chắc chắn rất thấp.”
Tô An Lâm lắc đầu, không nói hai lời xé nát lá thư. Nhất định không thể gửi lá thư như vậy được. Trở về Bách Gia Lạc, Tô An Lâm lấy một tờ giấy trắng, một cây bút mực ra, bắt đầu suy nghĩ.
“Viết thế nào mới khiến người ta không tức giận như vậy nhỉ?”
“Tiểu thư Trần Như Huyên kính mến, ta là Quách Đường…”
Tổng cộng đã viết mấy trăm chữ, Tô An Lâm rất hài lòng.
“Ừm, tình cảm thân thiết, như vậy mới là thư xin lỗi chứ.”
Tô An Lâm nhét thư vào bao thư, chuẩn bị xuất phát. Nhưng trước khi đi hắn vẫn dò hỏi Vương Lai Phúc, nữ nhân Trần Như Huyên như thế nào.
“Là người có thù phải trả.”
Vương Lai Phúc nghe vậy, tổng kết nói:
“Người trêu chọc nàng, nàng sẽ đòi lại, có thù phải trả, người giang hồ đều sợ nàng.”
“Thì ra là vậy.”
Tô An Lâm lẩm bẩm, có điều hắn vẫn quyết định qua kia, dù sao cũng đã thay đổi nội dung lá thư, hắn cũng không phải qua đó đánh nhau, không cần sợ.
…
Thôn Bạch Điểu.
Tô An Lâm đã đứng ở trước cửa Trà trang trong thôn Bạch Điểu chờ đợi hơn một canh giờ, rốt cuộc cũng thấy một đám người đang cưỡi ngựa chạy như bay đến đây.
Người cầm đầu đúng là Trần Như Huyên. Nàng mặc một bộ y phục màu đỏ, dáng người không cao lớn, nhưng vẫn lả lướt xinh đẹp, khuôn mặt nho nhỏ giống như trẻ con, làn da mềm mịn, hai tòa núi tuyết rất lớn, lúc cưỡi ngựa còn không ngừng lắc lư lên xuống.
Sắc mặt của nàng khá nghiêm túc, sau khi đi vào trong, thấy Tô An Lâm đang đứng ở cửa thì nhíu mày.
"Sao lại có người đứng ở chỗ này, là người một nhà sao?"
Trần Như Huyên quay đầu hỏi một người nam tử ở sau lưng mình.
Nam tử lắc đầu nói:
"Không phải người quen."
"Gần đây Trà trang không yên ổn, mau đuổi người đi."
Trần Như Huyên lập tức hạ lệnh.
"A, sao hắn lại đi về phía này vậy."
Trần Như Huyên nhướng mày:
"Đi qua hỏi xem một chút, người này là ai, đến đây làm cái gì?"
"Rõ!"
Nam nhân đằng sau nghe lệnh thủ lĩnh, giục ngựa đi về phía Tô An Lâm.
"Người phía trước, ngươi ở chỗ nào? Đứng đây làm cái gì?”
Tô An Lâm đi qua, hô to:
"Ta có việc muốn tìm Trần Như Huyên tiểu thư."
"Chuyện gì?"
Trần Như Huyên cưỡi ngựa đi lại đây, lạnh giọng hỏi.
Sau đó nàng suy nghĩ một chút, lại nói:
"Chờ đã, ngươi là người của Sơn Hải bang?"
Tô An Lâm gật đầu:
"Trần tiểu thư nói không sai, ta là người của Sơn Hải bang."
"A...Được, ngươi đi theo ta vào."
Trần Như Huyên hơi cong khóe miệng lên, lộ ra nụ cười tà ác. Nói xong, nàng cưỡi ngựa đi thẳng vào trong Trà trang. Tô An Lâm dắt lấy con ngựa ở bên cạnh, cũng đi theo vào.
Rất mau, Tô An Lâm phát hiện ra có chuyện kỳ quái. Sau khi hắn đi vào trong, mấy tên thủ hạ của Trần Như Huyên như có như không mà vây lại đây, nhưng bọn họ cũng không đến gần hắn. Tô An Lâm không để bụng. Đám người này khá đông đảo, hơn hai mươi người, nhưng mà không mấy người có thực lực mạnh mẽ cả.
Thanh máu của Trần Như Huyên có 167 điểm, thực lực tầng thứ tám Đoán Thể. Bên phải nàng có một hộ vệ, bộ dáng hơn bốn mươi tuổi, thanh máu điểm 180, là một cao thủ. Còn những người khác chỉ có khoảng 100 điểm. Thực lực của đám người này đối với hắn mà nói thì không có chút uy hiếp nào, cho nên hắn cũng đi theo vào.
Sau khi đi vào, một thanh niên gương mặt xám tro, thân hình khô gầy đi bên cạnh hắn mở miệng nói chuyện, giọng điệu lạnh lùng:
"Tên tiểu tử này, ngươi đúng là to gan thật, có biết hai người lần trước đến đây truyền tin thay cho Quách Đường đều bị đánh một trận không vậy?"
Tô An Lâm nói:
"Vậy sao."
"Ngươi không sợ?"
"Nếu như chỉ có như thế đã làm cho ta sợ hãi, vậy ta đã không đến đây rồi."
Tô An Lâm bình tĩnh nói.
"A, hy vọng lát nữa ngươi vẫn có thể nghĩ như vậy."
Thanh niên khô gầy cười.
Mà Trần Như Huyên đi ở phía trước đã thấy mấy người trong Trà trang.
"Trần tiểu thư, ngươi đã tới rồi."
Người cầm đầu mặc một bộ cẩm y trường bào, là chấp sự quản lý nơi này. Chỗ Trà trang này là sản nghiệp của Hiếu Phong sơn trang, ngày thường sẽ do chấp sự trong sơn trang quản lý. Bình thường không có ai đi đến nơi này, chỉ là mấy ngày nay, nơi này đã xảy ra chuyện.
Chỗ Trà trang này ở gần một sơn cốc lớn, mấy hôm nay, không biết là bên trong sơn cốc xuất hiện cái gì, có ba người nhân công làm việc trong Trà trang liên tiếp bị tử vong. Thi thể bị xé rách, bị mổ bụng, ngay cả khuôn mặt cũng nát bét không nhìn rõ mặt. Hôm qua càng kỳ quái hơn, mấy mẫu đất trồng trà đã bị phá hủy.
Tình huống hiện tại trong Trà trang làm cho không nhân công nào đến làm việc, cho dù có đưa thêm nhiều bạc cũng không dám đến. Dù sao không có ai muốn bị quái vật mổ bụng rồi giết chết.
Cho nên sau khi nghe thấy tin lức này, Trần Như Huyên đã tự mình dẫn thủ hạ đến đây kiểm tra.
Trần Như Huyên nói:
"Lương lão, hôm nay có phát hiện gì mới không?"