Chương 397: Thực Nhục Trùng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,596 lượt đọc

Chương 397: Thực Nhục Trùng

"A...Trên mặt ta có gì sao?"

Tô An Lâm sờ sờ mặt mình, khó hiểu nói.

Trần Như Huyên càng cảm thấy khó hiểu hơn:

"Ngươi không biết sao?"

"Biết cái gì?"

Tô An Lâm hỏi.

Thanh niên mặt mày xám tro không biết nói gì:

"Tránh độc đan dùng để treo trên người, nó sẽ sinh ra một loại khí có thể trung hòa chướng khí, như vậy xung quanh ngươi sẽ không còn chướng khí nữa. Nói cách khác, cái này không phải dùng để ăn..."

Không phải để ăn...

Tô An Lâm vội vàng phun ra:

"Thật ngại quá, đây là lần đầu tiên ta tiếp xúc với thứ này."

"Ai..."

Mội ít người lắc đầu. Hầu như mọi người đã cho rằng Tô An Lâm không phải là cao thủ gì. Dù sao nếu hắn là cao thủ, thì nhất định sẽ biết mấy thứ này.

"Chu Bàn Thạch, nếu Tô An Lâm huynh đệ có chỗ này không hiểu thì ngươi nói cho hắn biết."

Cao Khánh nhìn thanh niên mặt xám tro nói.

"Đã rõ, trưởng lão."

Khi nói chuyện, mọi người đã đi vào bên trong sơn cốc. Tô An Lâm nhìn phía trước mặt là một mảnh sương xám, nhưng sau khi bước chân vào, Tránh độc đan giống như đã xua tan đám sương xám đi, còn có một mùi hương thanh mát tiến vào trong xoang mũi. Đây là hiệu quả của Tránh độc đan, chủ yếu dùng để đối phó loại chướng khí này. Có điều Tránh độc đan chỉ có tác dụng trong mười hai canh giờ.

Sau khi nghe Chu Bàn Thạch giải thích xong, Tô An Lâm gật đầu, hiệu quả trong mười hai canh giờ sao, như vậy cũng đủ.

"Ngươi đúng là rất thông minh, chủ động xin đi cùng, còn biết ăn nói như thế, rồi lại đưa thư, tiểu thư chắc hẳn sẽ không làm gì ngươi đâu."

Chu Bàn Thạch và Tô An Lâm đi cùng một chỗ, cười tủm tỉm nói. Hắn cho rằng Tô An Lâm dám đi vào đây, chẳng qua chỉ là làm cho Trần Như Huyên có chút thiện cảm với mình thôi.

Mọi người càng đi vào trong, cánh rừng càng dày đặc hơn. Trong mắt Tô An Lâm, còn xuất hiện một ít thanh máu.

"Thực Nhục Trùng."

"Thanh máu: 34/34"

Người hộ vệ đi đằng trước dẫn đường bỗng nhiên nói:

"Mọi người dừng lại một chút, phía trước là khu vực của đám Thực Nhục Trùng, cần có người đi trước mở đường, loại sâu này có sức phòng ngự rất cao, muốn giết chết phải tốn chút công sức, cho nên biện pháp tốt nhất là luân phiên mở đường."

Trần Như Huyên gật đầu nói:

"Vậy luân phiên mở đường đi, hai người các ngươi lên trước!"

Hai tên hộ vệ đi lên phía trước, đang chuẩn bị giết Thực Nhục Trùng. Loại Thực Nhục Trùng này thường thích trốn ở dưới đám lá cây trong rừng rậm, trên lưng mỗi con Thực Nhục Trùng đều có giáp xác cứng, bình thường sẽ không nhúc nhích. Nhưng nếu như có sinh vật có máu thịt đi qua, đám Thực Nhục Trùng này sẽ đột ngột nhảy lên, bám vào trên người sinh vật.

Răng của chúng nó rất cứng rắn, có thể dễ dàng cắn đứt quần áo, thậm chí là áo giáp, sau đó bám vào trên người để gặm thịt. Thật ra mỗi một con Thực Nhục Trùng không gặm được bao nhiêu thịt, cũng chỉ gặm được một khoảng bằng cái móng tay. Nhưng mà số lượng của đàn trùng này nhiều, có thể tạo thành thương tổn rất lớn. Hơn nữa sau khi bị cắn sẽ khiến người ta cảm thấy ngứa ngáy khó nhịn, cực kỳ phiền toái.

Loại Thực Nhục Trùng này không sợ độc thủy hay gì cả, cho nên trước mắt không có biện pháp đối phó với nó. Một khi tiến vào trong khu vực có Thực Nhục Trùng, cách mà mọi người hay làm là chém chết Thực Nhục Trùng. Hai người một nhóm, người đi trước khai phá ra một con đường, còn người đi sau phụ tránh quan sát, tránh cho có cá lọt lưới.

"Chờ đã!"

Bỗng nhiên, Tô An Lâm mở miệng nói.

Trần Như Huyên nhíu mày nhìn hắn:

"Tiểu tử, ngươi còn muốn nói gì nữa?"

"Chẳng lẽ ngươi biết sợ rồi sao, nhưng mà hiện tại cũng không có ai rảnh đưa ngươi về nữa."

Cao Khánh trưởng lão lạnh lùng nói.

Tô An Lâm đi qua, mở miệng:

"Ta muốn đi ở phía trước, giúp mọi người tiêu diệt Thực Nhục Trùng."

"Ngươi muốn đi phía trước?"

Nghe thấy yêu cầu của Tô An Lâm, đám người vô cùng kinh ngạc. Phải biết rằng, thứ Thực Nhục Trùng này tuy nhỏ, nhưng mà nó vẫn có nguy hiểm. Nếu như phản ứng chậm, bị nó thình lình nhảy lên mặt rồi cắn một miếng, nói không chừng sẽ bị huy dung.

Hơn nữa sau khi đi vào khu vực này, muốn tiêu diệt Thực Nhục Trùng sẽ tốn rất nhiều sức lực, đến lúc sau gặp được nguy hiểm, có thể sẽ không còn sức mà phản ứng lại.

Cho nên những người ở chỗ này đều cảm thấy kinh ngạc. Không ngờ rằng Tô An Lâm lại muốn làm chuyện tốn công vô ích như vậy.

"Tiểu huynh đệ, ngươi thật sự muốn đi phía trước sao? Nếu xảy ra chuyện thì chúng ta không giúp được ngươi đâu."

Cao Khánh nhắc nhở, tuy rằng biểu tình của hắn lạnh lùng, nhưng cũng là người quanh minh chính đại. Hắn không có ý lừa dối Tô An Lâm, ngược lại còn nói cho Tô An Lâm biết những chuyện nguy hiểm có thể gặp được.

Tô An Lâm mỉm cười:

"Gần đây ta đang khổ luyện một loại công phu, cho nên muốn nhân cơ hội này luyện tập một chút."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right