Chương 398: Ngày May Mắn

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 893 lượt đọc

Chương 398: Ngày May Mắn

Lời nói của hắn khẩn thiết, lý do cũng đầy đủ, cho nên những người bên cạnh càng cảm thấy có thiện cảm với hắn hơn. Dù sao không có ai là không thích người chăm chỉ như thế cả

"Thôi, vậy cũng được, ngươi đến mở đường đi, nếu như cảm thấy quá sức thì có thể nói với ta một tiếng."

Cao Khánh gật đầu.

Có Cao Khánh lên tiếng, Trần Như Huyên cũng không nói gì cả. Nhưng mà đôi mắt đẹp của nàng vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm, càng thấy tò mò hơn. Nàng cảm thấy người này thật ra rất dũng cảm, vì luyện võ mà chủ động đi làm công việc nguy hiểm.

Tô An Lâm rút đao ra, bổ xuống.

"Soạt..."

Đám cỏ dại lớn bằng ngón tay bị chém bay, trong đó có hai con Thực Nhục Trùng trốn bên trong.

"Đánh chết thành công Thực Nhục Trùng, giá trị kinh nghiệm +34”

"Đánh chết thành công Thực Nhục Trùng, giá trị kinh nghiệm +30”

Thấy nhắc nhở xuất hiện, tâm tình của Tô An Lâm càng trở nên hưng phấn hơn. Người khác đi mở đường phải tìm hồi lâu mới thấy Thực Nhục Trùng, nhưng mà đối với hắn mà nói, hoàn toàn không cần tốn công tìm. Mỗi một chỗ Thực Nhục Trùng đang ẩn nấp đều có thanh máu lấp lánh tỏa sáng, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra.

Bởi vậy, mỗi lần hắn chém đao xuống đều chém đúng vào Thực Nhục Trùng.

Phụt phụt, phụt…

Phụt…

Mỗi một đao chém xuống là có thể giết chết một con Thực Nhục Trùng. Chỉ trong chốc lát, Tô An Lâm đã đi về phía trước vài chục mét. Mà hắn cũng đã giết chết khoảng ba trăm con Thực Nhục Trùng. Tính sơ qua, hắn đã kiếm được gần một nghìn điểm giá trị kinh nghiệm.

Chuyện này thật sự quá tuyệt vời.

Tô An Lâm có thể tưởng tượng được, lại giết thêm mấy trăm con nữa, nói không chừng có thể thăng cấp.

"Hôm nay là ngày may mắn của ta sao?"

Tô An Lâm không nhịn được mà nghĩ.

Mà đám người đằng sau càng kinh ngạc hơn. Bọn họ vốn tưởng rằng Tô An Lâm nhanh chóng mở đường như vậy, chắn hẳn là có cá lọt lưới, nhưng mà không ngờ hoàn toàn không sót lại con nào.

"Tên tiểu tử này, chắn là đã luyện một công pháp cảm giác nào đó, cho nên mới dễ dàng phát hiện ra Thực Nhục Trùng như vậy."

Cao Khánh nói nhỏ.

Trần Như Huyên nói:

"Cao thúc, thực lực của tên tiểu tử này như thế nào?"

"Thoạt nhìn cũng không mạnh lắm, nhưng mà kỹ xảo không tệ, hắn nhất định đã chăm chỉ luyện tập. Người như vậy cho dù thiên phú bình thường, nhưng mà dựa vào sự chăm chỉ, cũng có thể có được một vị trí nhỏ."

Hai người đang nhỏ giọng nói chuyện, bỗng nhiên, tên hộ vệ đi bên phải Tô An Lâm đột ngột dừng lại. Hắn giống như đã thấy cái gì đó rất thú vị, trong mắt hắn bỗng nhiên xuất hiện một nữ tử đang trần truồng.

"A, mỹ nữ, khì khì...Mỹ nữ..."

"A, mỹ nữ, khì khì...Mỹ nữ..."

"Oa, đẹp, đẹp quá...."

"Mỹ nữ, ngươi ở chỗ này làm cái gì vậy?"

"Một mình ở đây có nhàm chán không?"

Hộ vệ cười hì hì nói, ngay cả đao ở trên tay cũng không cầm vững, bị thả rơi xuống trên mặt đất. Chỗ khóe miệng của hắn còn chảy nước miếng, dù là ai nhìn vào cũng có thể nhận ra tên tiểu tử này đã bị thứ gì đó mê hoặc.

Tô An Lâm thấy vậy, nhăn mày lại:

"Huynh đệ, ngươi bị làm sao vậy?"

Tô An Lâm vỗ vỗ bả vai hắn.

"Mỹ nữ, khì khì, mỹ nữ..."

Trong mắt tên hộ vệ này, bộ dáng của Tô An Lâm đã biến đổi, không còn là một nam tử cường tráng nữa, mà đã trở thành một đại mỹ nhân dáng người mảnh khảnh.

"Đại nữ nhân, ta tới đây..."

"Bang!"

Tô An Lâm trở tay tát một cái, làm cho người này bị ngã vật ra đất. Nhưng mà không ai trách mắng hành động của Tô An Lâm cả, bởi vì mọi người đều nhận ra người này có vấn đề.

"Sao hắn lại bị như vậy?"

Trần Như Huyên ngưng trọng hỏi.

Hộ vệ làm người dẫn đường hiển nhiên là hiểu rõ nguyên nhân, nghiêm giọng nói:

"Chắc là hắn đã bị trúng một loại độc tên là Ma Cô Huyễn Phấn ở nơi này, người bị trúng độc sẽ xuất hiện ảo giác, mà những ảo giác này thường là điều người ta khát vọng nhất ở trong đáy lòng..."

Tô An Lâm hiểu ra:

"Trong đáy lòng của người này thích nhất là mỹ nhân, cho nên hắn mới xuất hiện ảo giác như vậy."

Hắn lập tức cảm thấy loại Ma Cô Huyễn Phấn này rất có giá trị. Nếu như có thể, hắn cũng muốn mang một chút về, chỉ cần hạ độc cho người khác là có thể biết được thứ mà người ta khao khát nhất là cái gì.

Hộ vệ dẫn đường nói tiếp:

"Có điều chuyện kỳ quái là loại Ma Cô Huyễn Phấn này chỉ có ở sâu bên trong núi, sao bây giờ lại xuất hiện ở chỗ này được?"

"Vậy vì sao chúng ta không có việc gì?"

Tô An Lâm nói.

"Hẳn là vì nồng độ Ma Cô Huyễn Phấn còn khá ít, cũng có liên quan đến thực lực của mỗi người nữa."

Người này giải thích:

"Mọi người xé mấy tấm vải bịt lên trên mũi miệng, như vậy có thể tránh bị hút phải Ma Cô Huyễn Phấn."

Cái này cùng giống với tác dụng của khẩu trang.

Tô An Lâm lập tức xé một miếng vải xuống, che mũi miệng lại.

"Vậy người kia thì phải làm sao bây giờ?"

Tô An Lâm nhìn tên hộ vệ đang không ngừng cọ lên trên người hắn, nhíu mày nói.

Hắn có thể nhận ra được người này rơi vào ảo giác, sau đó tưởng tượng hắn thành một đại mỹ nhân. Chuyện này đúng là thái quá.

"Lấy tấm vải che mũi miệng của hắn lại, sau đó buộc chặt chân tay hắn vào, đợi khoảng nửa canh giờ sau, hắn sẽ dần dần hồi phục."

"Được, các người giữ hắn lại đi, ta tiếp tục đi mở đường cho mọi người."

Tô An Lâm đẩy người này vào trong đội ngũ, lắc đầu, tiếp tục đi lên phía trước.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right