Chương 399: Thật Lòng Muốn Kết Giao

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,002 lượt đọc

Chương 399: Thật Lòng Muốn Kết Giao

Số lượng Trùng Ăn Thịt càng ngày càng ít đi, có điều suốt một đường này hắn đã kiếm được hơn hai nghìn điểm giá trị kinh nghiệm. Chuyện này làm cho Tô An Lâm mừng rỡ không thôi, thầm nhủ lần này đi theo đúng là không sai.

Bỗng nhiên, trong bụi cỏ phía trước đột nhiên xuất hiện một thanh máu mới.

"Hắc Nha Xà."

"Thanh máu: 112/112"

Đây là một loài mới.

Tô An Lâm bỗng nhiên giơ tay lên:

"Không ổn, phía trước xuất hiện một loài rắn, gọi là Hắc Nha Xà, các ngươi đã từng nghe nói về nó chưa?"

Hộ vệ dẫn đường biến sắc:

"Sao lại thế được."

"Đây là thật."

Tô An Lâm trầm giọng nói.

"Hắc Nha Xà ở bên ngoài đã sớm bị chúng ta tiêu diệt hết rồi, chỉ còn khu vực ở sâu trong núi mới có thôi."

Tô An Lâm nói:

"Không phải lúc trước ngươi cũng nói là Ma Cô Huyễn Phấn chỉ có ở trong núi sâu hay sao, không phải nó cũng xuất hiện ở đây sao! Ta cho rằng, nơi này hẳn là xuất hiện dị biến nào đó, mới làm cho đám sinh vật ở bên trong núi chạy ra ngoài!"

"Nó đang ở đâu? Chỗ khó đối phó nhất trên người Hắc Nha Xà là hàm răng của nó, bởi vì nói có thể phun răng ra..."

Tô An Lâm nhíu mày, phun răng ra?

Xem ra phải nhanh chóng giải quyết con Hắc Nha Xà này.

Tô An Lâm cảnh giác trả lời:

"Mọi người đừng nhúc nhích! Cẩn thận, ta đi đối phó với nó."

"Hắc Nha Xà bị hoảng sợ sẽ phun ra vô số răng nọc, ngươi sẽ bị nó bắn chết!"

Tô An Lâm lắc đầu nói:

"Ta đã nói rồi, ta đi diệt chướng ngại trước mở đường cho mọi người, chỉ một chút nguy hiểm này không đáng là bao, ta có thể xử lý, không cần làm phiền mọi người!"

Tô An Lâm nói năng hiên ngang lẫm liệt, lập tức làm cho mọi người càng kính nể. Tên tiểu tử này không tồi. Ngay từ đầu mọi người đều cho rằng hắn muốn nịnh nọt Trần Như Huyên mà thôi. Nhưng hiện tại nhìn xem những hành động của hắn, cũng không phải là như vậy. Tính cách của hắn quả thật rất đại nghĩa.

Rất nhiều người sinh ra cảm xúc hổ thẹn, thầm cảm thấy lúc trước bản thân suy đoán tính cách của người ta như vậy, đúng là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử!

Đặc biệt là Chu Bàn Thạch, hắn cảm thấy áy náy vô cùng:

"Tô huynh, chỗ này của ta có một viên Giải độc đan, tuy rằng không biết có tác dụng hay không, nhưng mà ngươi cứ cầm trước đi."

Tô An Lâm gật đầu:

"Đa tạ Chu huynh."

"Người huynh đệ, ta thật lòng muốn kết giao với ngươi."

Chu Bàn Thạch trịnh trọng nói.

Thậm chí ngay cả người vẫn luôn luôn lạnh lùng cao ngạo như Trần Như Huyên cũng bị xúc động. Ngay từ đầu nàng cũng cho rằng Tô An Lâm chỉ đang phùng má giả làm người mập, vì lấy lòng nàng nên mới đến đây. Nhưng mà hiện tại, quả thật là nàng đã suy nghĩ sai về người ta rồi. Tên Tô An Lâm này, đúng là một người quân tử hiên ngang lẫm liệt.

"Tô An Lâm, cẩn thận."

Trần Như Huyên nói.

Trần Như Huyên lên tiếng nhắc nhở như vậy, đã nói lên rất nhiều vấn đề. Tô An Lâm có chút ngây ra. Chính hắn cũng chưa ngờ đến, bản thân nói bừa như vậy cũng đã được mọi người tôn trọng.

"Vậy ta đi đây."

Hắn cầm chắc đại đao trong tay, nhắm chuẩn bụi cỏ. Lưỡi đao đột nhiên đâm qua.

Con Hắc Nha Xà này toàn thân đen nhánh, tròng mắt tròn xoe giống như hạt châu, thật ra nó đã sớm nhìn chằm chằm vào đám người Tô An Lâm. Cảm nhận được Tô An Lâm khiêu khích mình, Hắc Nha Xà lập trước trườn lại đây, trong miệng giống như cất giấu phi tiêu, chớp mắt đã phun ra một thứ gì đó màu đen tuyền.

Vèo!

Tốc độ cực nhanh, nhưng mà Hắc Nha Xà không nhắm vào Tô An Lâm, mà là đám người ở phía sau. Tô An Lâm vọt lên một bước, đại đao hung hãn chém lên trên lưng Hắc Nha Xà.

Phụt!

Một đao lấy mạng!

"Thanh máu: 34/112"

Không đúng!

Tuy rằng một đao này của hắn đã trực tiếp bổ Hắc Nha Xà ra thành hai nửa, nhưng mà con rắn này vẫn còn có thể động đậy. Nửa trên của nó linh hoạt trườn ra xa, vảy rắn trên toàn thân loạt soạt rung động, trên mặt đất nhanh chóng xuất hiện một vệt màu đen.

Vèo vèo vèo!

Nó vừa trườn bò, vừa hướng về phía đám người phun ra hàm răng sắc nhọn.

Tô An Lâm kinh ngạc không thôi, hắn đã chém Hắc Nha Xà thành hai nửa rồi, sao con rắn này vẫn còn tỉnh bơ như vậy được. Chẳng lẽ nó thuộc họ thằn lằn sao?

"A..."

Bỗng nhiên, một tiếng kêu to nũng nịu truyền đến. Hắn quay đầu nhìn lại, thì ra là Trần Như Huyên không cẩn thận, đã bị răng nọc của Hắc Nha Xà bắn trúng ngực.

"Tiểu thư!"

Cao Khánh kinh hãi, vội vàng chắn ở trước mặt nàng.

Cùng lúc đó, Tô An Lâm nhảy dựng lên, đạp lên trên đầu Hắc Nha Xà, sau đó hắn dùng sức đâm một cái, Hắc Nha Xà rốt cuộc đã bị dẫm bẹp, chết ngắc.

"Tiểu thư, ngươi không sao chứ?"

"Độc lực của Hắc Nha Xà này rất mãnh liệt, chỗ bị bắn trúng lại cực gần với tâm mạch, tiểu thư, hiện tại ngươi chỉ có thể phát động nội lực để bảo vệ tâm mạch trước."

Cao Khánh nhíu mày nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right