Chương 404: Mọi Người Cẩn Thận

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,414 lượt đọc

Chương 404: Mọi Người Cẩn Thận

Tô An Lâm nhìn thấy một màn này thầm cảm khái, hắn có thể chắc chắn rằng Hắc Vượn nhất định không phải là hung thú bình thường. Mà là tinh quái!

Một khi hung thú đã đạt tới trình độ tinh quái, vậy chứng tỏ nó đã bắt đầu quá trình yêu hóa. Có được linh trí không nói, còn có thể tiến hóa ra dị năng của từng con một. Giống như con tinh quái Hắc Vượn này, dị năng của nó là sức lược vô cùng lớn, da thịt lại dày béo.

Đối với đối thủ như vậy, Tô An Lâm âm thầm so sánh với bản thân mình một chút. Nếu chỉ dựa vào sức lức của một mình hắn thì đúng là rất khó chống lại được. Trừ phi phát động công pháp, đến lúc đó hắn mới có thể đấu một trận với nó.

Đây cũng là ưu thế của võ giả. Tuy rằng thân thể của võ giả yếu hơn là một ít tinh quái, hoặc là tà ám. Nhưng dựa vào cách tu luyện công pháp là có thể san bằng sự chênh lệch này.

Hắn đứng ở trong, nhìn Hắc Vượn và Cao Khánh trưởng lão đang đánh nhau, quả thật là nguy hiểm trùng trùng. Tuy rằng Cao Khánh đã là cao thủ Nội Khí, nhưng mà vẫn không dám trực tiếp đối đầu với Hắc Vượn. Hắn chạy vòng vòng để công kích, đứng ở xa để tấn công đối thủ. Mấy tên hộ vệ cũng lấy phi tiêu ra, ném về phía Hắc Vượn.

"Vèo vèo vèo..."

Phi tiêu nhanh chóng lao đi, đâm lên trên người Hắc Vượn. Chỉ nghe thấy đinh đương vài cái, tất cả phi tiêu đều bị văng ra không thể cắm vào người Hắc Vượn được. Ngược lại hành động này còn chọc giận Hắc Vượn, nó nổi điên gầm lên một tiếng, rút bật một cây đại thụ trong tay ra ném về phía đám người Tô An Lâm.

"Mọi người cẩn thận."

Cao Khánh vội hô to.

Tô An Lâm hơi nhún chân xuống, nhảy lên thoát khỏi cây đại thụ đang lao đến. Có điều có hai tên hộ về không kịp trốn tránh, trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, hai người há mồm phun một búng máu, ngã xuống trên mặt đất, thanh máu trở về số không.

Cao Khánh nhanh chóng động thủ, Tô An Lâm vừa mới định đi qua để hỗ trợ, chợt, một bóng hình xinh đẹp xuất hiện trước mặt hắn.

"Tô công tử, thực lực của ngươi kém cỏi, cứ đứng ở phía sau ta, cẩn thận một chút!"

Người xuất hiện đúng là Trần Như Huyên. Tô An Lâm có chút ngây người, tình huống gì thế này, sao nữ nhân này lại đột nhiên đối xử với hắn tốt như thế?

Hắn không kịp nghĩ nhiều, bởi vì sau khi nói xong câu vừa rồi, Trần Như Huyên đã cầm kiếm lao ra ngoài.

"Kẻ tập kích Trà trang nhất định là con Hắc Vượn này, nhân lúc nó đang bị suy yếu, mau giết chết nó!"

Giờ khắc này, Trần Như Huyên bộc phát ra thiên phú khiến cho người ta phải hoảng sợ. Nàng dùng một loại ánh mắt ngạo nghễ nhìn về phía Hắc Vượn. Bóng kiếm xuất hiện quanh người nàng nhanh chóng hình thành một trận lốc xoáy màu đen, cát đá bay mù mịt, kiếm quang lập lòe, trong giây lát quét ngang qua.

Xoát xoát xoát…

Kiếm quang chém lên trên người Hắc Vượn, lập tức để lại từng miệng vết thương trên người nó.

"Kiếm của nàng cũng không phải là thanh kiếm bình thường."

Tô An Lâm đã nhận ra.

Sau đó, hắn nhìn thấy Hắc Vượn không ngừng bị mất máu.

"Thanh máu -12"

"Thanh máu -14"

"Thanh máu -13"

Tô An Lâm nhướng mày, hắn cũng không thể ngờ được lực công kích của Trần Như Huyên lại mạnh như vậy. Chẳng trách lúc trước hắn nghe thấy người ta nói, tuy rằng thực lực của nàng chỉ mới đến tầng thứ tám Đoán Thể, nhưng lại không thể lấy thực lực tầng thứ tám của những người bình thường để đối chiếu.

"Ngao..."

Hắc Vượn lập tức bị mất đi 60 điểm máu.

Trần Như Huyên chậm rãi rơi xuống đất, chỉ nghe thấy đám hộ vệ xung quanh kinh ngạc hô lên:

"Thực lực của tiểu thư lại có điểm tiến bộ."

"Đúng vậy, quá mạnh."

Tô An Lâm khẽ gật đầu, cũng cảm thấy nàng không tồi.

Trần Như Huyên nhìn thấy bộ dáng này của Tô An Lâm, nói:

“Tô công tử, thật ra biểu hiện vừa nãy của ngươi cũng không tệ, nếu như về sau ngươi muốn học, thì ta có thể dạy cho ngươi. Nhất định không cần phải khách khí."

Tô An Lâm hướng về phía Trần Như Huyên gật đầu:

"Đa tạ tiểu thư, cẩn thận!"

Cách đó không xa. Hắc Vượn bị ăn đau, tức giận rống to lên. Đột nhiên nó nhún người nhảy lên. Nó có thể nhảy cao gần hai mươi mét, đôi mắt hung tợn nhìn chằm chằm vào Trần Như Huyên, giơ tay đánh một quyền về phía nàng.

Trần Như Huyên hừ lạnh một tiếng, thân thể từng chút tan đi. Tô An Lâm nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng kinh ngạc không thôi. Trần Như Huyên đứng ở ngay trước mặt hắn, sau đó đột nhiên tiêu tán mất.

Phanh!

Nắm đấm của Hắc Vượn đánh thật mạnh xuống trên mặt đất, lực lực cuồng bạo cuốn tung đất đá lên, bụi mù bay về bốn phía. Trần Như Huyên hừ lạnh một tiếng, vung trường kiếm lên, đột nhiên có hai luồng kiếm khí bay ra.

Phụt!

"Thanh máu -34"

"Thanh máu -35"

Cùng lúc đó, Cao Khánh trưởng lão ở bên kia cuối cùng cũng phát đại chiêu.

"Phong Lôi Diệt Chưởng!"

Thân hình của hắn chớp nhoáng hiện lên, đánh tra một chưởng. Một chưởng này uy lực kinh người, không hổ danh là cường giả Nội Khí cảnh, trực tiếp đánh nát một tảng thịt lớn đằng sau lưng Hắc Vượn.

Tô An Lâm vô cùng khiếp sợ, trước kia hắn cảm thấy cường giả Nội Khí cảnh cũng chỉ là tầm thường mà thôi, dù sao hắn cũng đã giết chết không ít. Nhưng mà sau khi nhìn thấy cảnh tượng này, hắn mới nhận ra bản thân đã quá thiển cận. Nội Khí cảnh chân chính mạnh hơn Đoán Thể cảnh không biết bao nhiêu lần.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right