Chương 405: Thiên Tài Đệ Nhất

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,364 lượt đọc

Chương 405: Thiên Tài Đệ Nhất

Tô An Lâm suy đoán, những kẻ gọi là Nội Khí cảnh trước kia hắn gặp được hẳn chỉ dựa vào Tiến giai đan đan để đi lên. Bởi vậy cho nên nền móng không đủ vững. Mà thực lực của Cao Khánh hiển nhiên là khác hẳn họ. Sau khi hắn đánh ra một chưởng này, thanh máu của Hắc Vượn lại sụt xuống.

"Thanh máu -178"

Trong chớp mắt, Hắc Vượn chỉ còn lại 65 điểm máu. Mấu chốt là Trần Như Huyên đang giơ kiếm muốn chém thêm phát nữa. Hiện tại nàng càng đánh càng hung mãnh, làm cho Tô An Lâm cảm thấy sốt ruột.

Giá trị kinh nghiệm, ta muốn giá trị kinh nghiệm.

Vèo, Tô An Lâm lao ra phía trước.

"Trần tiểu thư cẩn thận."

Tô An Lâm hô to một tiếng, vọt đến phía trước Trần Như Huyên.

Hắc Vượn rống lên đầy giận dữ, giơ tay vồ về phía Tô An Lâm. Trần Như Huyên thấy một màn như vậy, càng cảm động hơn nữa. Tên Tô An Lâm này, bởi vì cứu ta mà có thể không màng nguy hiểm như vậy...

Tô An Lâm nhanh chóng lao về phía Hắc Vượn. Thanh máu của Hắc Vượn còn đang tiếp tục giảm xuống, đây đúng là cơ hội tốt nhất để nhặt của hời!

"Chịu chết đi, ta sẽ không để ngươi làm Trần tiểu thư bị tổn thương đâu."

Giọng nói của Tô An Lâm chứa đầy phẫn nộ, một đao chém ngang ra.

"Thanh máu -24"

Sắc mặt Tô An Lâm lập tức trở nên vui sướng, hắn có thể lập tức giải quyết con Hắc Vượn này, thật quá sung sướng.

Có điều, đúng lúc này, Trần Như Huyên bỗng nhiên xuất hiện:

"Tô công tử cẩn thận."

Nàng dùng hết toàn bộ sức lực, một kiếm thế như chẻ tre đâm vào giữa ngực Hắc Vượn, sau đó hung hăng quấy một cái.

Phốc phốc phốc…

Thanh máu của Hắc Vượn đã trở về không, thân thể cao lớn của nó cũng ngã xuống.

Nhìn thấy giá trị kinh nghiệm sắp tới bay mọc cánh mà bay, Tô An Lâm trầm mặc. Còn Trần Như Huyên lại thở phào nhẹ nhõm một hơi, ngạo nghễ đứng trước mặt Tô An Lâm, bên trong ánh mắt có tia sáng lập lòe giống như đang chờ đợi cái gì đó. Thật giống như là con mèo vừa mới bắt được chuột, đang ngẩng cổ chờ người khen nó!

Nhưng lúc này, Tô An Lâm đã không còn tâm tư để khen nàng, trên mặt hắn không có biểu tình gì, nhưng trong lòng lại vô cùng hối hận.

Trần Như Huyên chờ lâu như vậy vẫn không nghe thấy Tô An Lâm có bất kỳ biểu hiện gì với mình, chỉ có thể xấu hổ thu kiếm lại, ho khan một tiếng:

"Tô công tử, ngươi có gì muốn nói không?"

Ta muốn nói cái gì?

Tô An Lâm không hiểu Trần Như Huyên có ý tứ gì, đang muốn dò hỏi một câu, lại nhìn thấy Cao Khánh trưởng lão đi tới:

"Kiếm thuật của tiểu thư lại có tiến bộ rồi."

"Đúng vậy đúng vậy, vừa nãy ta cũng không thể nhìn thấy rõ đường kiếm, tiểu thư quá lợi hại."

"Ở nơi này của chúng ta, cũng không có mấy người có thực lực mạnh như tiểu thư đúng không?"

"Cái gì mà không có mấy người, vốn dĩ đã không có sẵn rồi, tiểu thư thật sự là thiên tài đệ nhất ở chỗ này."

"A, đúng đúng đúng...."

Nghe thấy người xung quanh vuốt mông ngựa, lại nhìn thấy vẻ mặt mỉm cười của Trần Như Huyên, lúc này Tô An Lâm mới nhận ra được. Thì ra nữ nhân này thích được vuốt mông ngựa à.

Nhìn thấy thần sắc chờ mong của Trần Như Huyên, hắn lắc lắc đầu, có chút không biết nói sao. Hắn sẽ không vuốt mông ngựa đâu. Hắn vừa mới cứu Trần Như Huyên, nàng cảm tạ hắn còn chưa kịp, lại còn muốn hắn đi vuốt mông ngựa cho nàng? Hắn cũng không có ham mê này.

Trần Như Huyên đợi nửa ngày không thấy Tô An Lâm tỏ vẻ gì, chỉ có thể thu hồi kiếm lại, chớp chớp mắt nhìn Tô An Lâm nói:

"Vừa rồi Tô công tử đã bị thương sao? Tại sao sắc mặt lại có vẻ khó chịu như thế?"

"Cũng không có việc gì, chỉ là ta đang nghĩ lại chuyện vừa rồi cho nên cảm thấy sợ hãi thôi, tuy rằng thực lực của Trần tiểu thư rất mạnh, nhưng mà ngươi xung phong đối đầu với Hắc Vượn, nhỡ đâu gặp được chuyện phiền toái, vậy ta cứu ngươi chẳng phải là vô ích hay sao?"

Tô An Lâm còn đang buồn bực vì những giá trị kinh nghiệm đó. Ngược lại, Trần Như Huyên sửng sốt, tức khắc cảm thấy Tô An Lâm thật sự quan tâm nàng. Trong lúc nhất thời, nàng cảm thấy có chút hoảng hốt. Những người xung quanh đều nói hết lời để khen ngợi nàng, nhưng người giống như Tô công tử đây đúng là hiếm thấy.

"Tô công tử nói đúng, tiểu thư, vừa nãy lão phu cũng có chút lo lắng đấy."

Cao Khánh gật đầu nói.

"Hiện tại mọi người tản ra, đi tìm kiếm xung quanh chỗ này một chút, nếu không có vấn đề gì thì có thể trở về."

"Rõ, trưởng lão."

Thấy mọi người tản ra, Tô An Lâm cũng dứt khoát đi lại khắp nơi, muốn tìm mấy con Trùng Ăn Thịt để giết chết. Đáng tiếc, một mảnh rừng này đã bị Hắc Vượn càn quét qua, ngoại trừ xác của một ít dị thú, đã không còn tìm thấy gì nữa.

Nhưng, bỗng nhiên tấm da Tiên Kinh ở trong lòng ngực hắn hơi nóng lên. Tô An Lâm biết tấm da Tiên Kinh có chuyện muốn nói, hắn vội lấy ra, nhìn thấy trên tấm da Tiên Kinh xuất hiện một hàng chữ.

"Ta tên là Tô An Lâm, ta đi tới sào huyệt của tinh quái Hắc Vượn, chỗ này có âm khí rất nặng, chứng tỏ có rất nhiều sinh vật đã chết ở đây."

"Nhưng mà đây không phải là trọng điểm, trọng điểm ở đây là, ta nhớ rõ một ít dị thú cường đại đột nhiên chiếm cứ chỗ nào đó, thường thường có nguyên nhân."

"Nguyên nhân này, rất có khả năng là do nơi này có dị bảo!"

Tô An Lâm nhướng mày, dị bảo!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right