Chương 407: Điều Tra

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,399 lượt đọc

Chương 407: Điều Tra

"Ừ, ta đi nói chuyện với tiểu thư, không đúng, ngươi phải tự đi đi, nhân tiện chào tạm biệt với tiểu thư nữa."

Cao Khánh suy nghĩ, cảm thấy nếu mình đi nói có thể sẽ bị tiểu thư mắng. Chuyện rủi ro nguy hiểm như vậy đừng làm thì hơn.

"Được."

Tô An Lâm đi đến bên cạnh Trần Như Huyên, nói lên mục đích của mình.

"Ngươi có việc à, vậy thì thôi."

Trần Như Huyên cười:

"Vậy ngươi cẩn thận chút, trên đường nhất định phải để tâm quan sát, gần đây trong thành không được yên ổn đâu."

Sao nghe có vẻ nàng đang uy hiếp hắn vậy?

Tô công tử cảm thấy có chút kỳ quái.

"Tiểu thư, vậy ta đi đây, cái đó...Khụ khụ, chuyện tiền bạc nếu ngươi có rảnh thì nhớ trả đấy."

Nói xong, Tô An Lâm quay đầu vội rời đi.

Trần Như Huyên phì cười một tiếng:

"Có phải là hắn sợ ta hay không?"

Cao Khánh ăn ngay nói thật:

"Chắc chắn là thế rồi, thực lực của tiểu thư cao cường, Tô tiểu công tử tuy rằng cũng có chút thực lại, nhưng mà nếu so với tiểu thư thì còn kém xa."

Nghe hắn vuốt mông ngựa như vậy, Trần Như Huyên cũng không cảm thấy vui vẻ giống như trước kia:

"Nhưng mà ta không có hung dữ với hắn mà."

"Chuyện này..."

"Thôi, Cao trưởng lão, đến lúc về ngươi lại giúp ta điều tra một chút về Tô An Lâm này."

Cao Khánh khó hiểu:

"Tiểu thư, Tô tiểu công tử chỉ là một thành viên của Sơn Hải bang mà thôi, điều tra hắn làm cái gì?

Trần Như Huyên nghiêm mặt nói:

"Dù sao hắn cũng đã cứu giúp ta, từ nhỏ cha mẹ ta đã dạy rằng làm người phải biết tri ân báo đáp, ta muốn hiểu biết một chút về tình cảnh của ân nhân, không phải là chuyện rất bình thường sao?"

"Vậy được rồi, ta sẽ lập tức phái người đi điều tra."

Trần Như Huyên nhìn không trung nói:

"Trời sắp tối rồi, đi thôi."

Tô An Lâm trở về sòng bạc Bách Gia Nhạc, đầu tiên là đi xung quan thị sát một chút. Ừ, làm ăn không tồi. Trước kia sòng bạc này hầu như không khách đến chơi, nhưng mà hiện tại số người ngồi trong này vẫn đông đúc. Sòng bạc làm ăn khấm khá, thủ hạ cũng vô cùng nhiệt tình.

Hiện giờ, Tô An Lâm đang sống trong một gian nhà lớn nhất ở nội viện của Bách Gia Nhạc, trong hậu viện còn có một cái đình viện thật lớn, ở đó chất đầy các loại binh khí, cùng với những đồ vật dùng để luyện công.

"Công tử, ngươi đã trở lại rồi."

Tô An Lâm vừa vào trong, Vương Lai Phúc đã đi tới hỏi han ân cần. Hắn ngó trái rồi ngó phải, đi vòng quanh Tô An Lâm một vòng.

Tô An Lâm nhíu mày:

"Ngươi đang nhìn cái gì vậy, trên mặt ta có hoa sao?"

"Công tử, ngươi...Không có chuyện gì sao?"

"Ta thì có chuyện gì được chứ?"

"Không không, ta chỉ là lo lắng thôi, nghe nói Huyên tiểu thư ở Hiếu Phong sơn trang tính tình không tốt, có thù tất báo, cho nên ta mới lo rằng ngươi xảy ra chuyện thôi."

Vương Lai Phúc vội nói.

Tô An Lâm không để bụng:

"Các ngươi suy nghĩ nhiều rồi, ta đã tiếp xúc với Trần tiểu thư, cảm thấy tính tình của nàng cũng không tồi."

Vương Lai Phúc mở to hai mắt ra nhìn:

"Tính cách của nàng không tồi?"

"Đúng thế, ta lừa ngươi làm cái gì?"

Tô An Lâm nhíu mày.

"Ta không có ý này, chỉ là ta cảm thấy, chẳng lẽ lời đồn đại là sai lầm sao?"

"Không nói chuyện này nữa, hôm nay ta gặp được chuyện ở chỗ đó, đã đói bụng rồi, các ngươi chuẩn bị cơm chưa?"

"Đầu bếp nữ đã làm xong hết rồi, để ta đi bảo nàng hâm nóng lại."

Hiện giờ điều kiện ở nơi này đã tốt hơn, cho nên trong viện mời hai đầu bếp nữ đến, chuyên môn nấu cơm.

Tô An Lâm nói:

"Bây giờ cũng muộn rồi, để đầu bếp nữ đi nghỉ đi, không cần hâm nóng đồ ăn lại đâu."

"Được, đúng rồi công tử, không phải ngươi sai người đi chế tạo Huyền Thiết đại đao sao, chiều nay thợ rèn đã đưa tới rồi."

Mấy ngày trước đây, Tô An Lâm bớt chút thời gian đưa Huyền Thiết đại cung và Huyền Thiết mũi tên đến cho xưởng thợ rèn, bảo bọn họ nấu chảy hết đống Huyền Thiết đó, rồi đúc lại thành một thanh đại đao.

"Hả?"

Nghe vậy, Tô An Lâm cũng không ăn cơm nữa:

"Ở đâu?"

"Bọn họ đặt ngay giữa đình viện, bởi vì quá nặng cho nên để luôn ở đó."

Vương Lai Phúc có chút bất đắc dĩ:

"Ba người Tôn Nhị Cẩu phải dùng hết sức mới nâng vào trong nhà được đấy."

"Hahaha, nặng rất tốt, nặng như vậy rất tốt."

Đối với những người khác mà nói thì đó chỉ là một thanh binh khí nặng nề, nhưng mà đối với Tô An Lâm mà nói thì đó lại là thứ tốt. Bởi vì lực lượng của bản thân hắn đã rất lớn, cho nên trọng lượng đối với hắn mà nói thì không phải là vấn đề.

Một lát sau, hắn đi vào trong đình viện. Thứ lọt vào tầm mắt đầu tiên là một thanh đại đao! Thân đao và những thanh đại đao bình thường không có gì khác biệt.

Bởi vì hắn đã quen dùng những thanh đại đao bình thường, cho nên cảm thấy những thanh đại đao chế tạo theo kiểu dáng đặc thù chỉ có vẻ phong cách hơn thôi, cũng không có ý nghĩa thực tế gì. Đương nhiên, bởi vì chế tạo từ Huyền Thiết, cho nên thân đao dài hơn những loại đao bình thường mấy cm. Sống đao dày nặng hơn một chút, chuôi đao cũng dài hơn bình thường.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right