Chương 408: Y Phục
Cả một thanh đao lộ ra màu xám bạc, đây là màu sắc nguyên bản của Huyền Thiết. Tô An Lâm vừa nhìn đã thấy thích thanh đao này. Ở chỗ chuôi đao còn tri kỉ treo thêm một dây xiềng xích. Hắn nắm lấy chuôi đao, tùy ý quấn xiềng xích lên mu bàn tay.
"Hây!"
Tô An Lâm quát khẽ một tiếng, cơ bắp trên cánh tay phải bùng nổ, mạnh mẽ dùng lực nâng cây đao lên.
Giờ khắc này, sắc mặt Tô An Lâm nghiêm lại. Nặng, quá nặng. Cây đao này làm cho hắn cảm thấy bản thân đang cầm một tảng sắt lớn vậy. Hắn phát động sức lực toàn thân, hơi vung đao một chút.
"Lực đạo vừa phải."
Tô An Lâm khẽ gật đầu, lúc trước hắn đưa số Huyền Thiết đó đi đã thử qua, trọng lượng này hắn cũng đã dần thích ứng từ lúc còn ở huyện Hợp Thủy. Khi đi tới nơi này, khí huyết của hắn càng mạnh hơn nữa, thực lực cũng không ngừng tăng lên. Cho nên chuyện nhấc cây đao này lên thật sự quá dễ dàng.
Đương nhiên, chỉ là đối với hắn mà thôi. Nếu đổi lại là những người khác, đây cũng không thể gọi là vũ khí được, bởi vì ngay cả nhấc lên cũng không thể nhấc lên được. Cho nên, khi nhìn thấy Tô An Lâm nhẹ nhàng nhấc Huyền Thiết đại đao lên, Vương Lai Phúc trợn tròn hai mắt ra nhìn.
"Công tử, ngươi đúng có thần lực mà."
"Ha, cái này có là gì đâu."
Tô An Lâm lắc lắc đao:
"Chuẩn bị cho ta một bộ y phục màu đen, buổi tối ta phải ra ngoài xử lý chút chuyện."
Trong lòng Vương Lai Phúc khẽ động, nhưng mà hắn thông minh không hỏi nhiều, vội nói:
"Được."
Cái gọi là y phục màu đen, tất nhiên là y phục dạ hành.
Vương Lai Phúc nghĩ thầm trong lòng, Tô công tử đi ra ngoài vào lúc muộn như vậy, là đi làm cái gì?
Hắn lắc đầu, nói thầm:
"Nếu muốn sống lâu, có một số chuyện không thể hỏi nhiều, đúng thế, làm nhiều nói ít, làm nhiều nói ít, làm nhiều nói ít..."
Vương Lai Phúc dần dần đi xa, Tô An Lâm bắt đầu luyện tập để quen dần với đại đao.
Vèo vèo vèo…
Đại đao chém vào không khí phát ra tiếng xé gió...
Bất tri bất giác, trời đã tối sầm xuống.
Chỗ lối vào của thôn Bạch Điểu, có một người nam tử hình thể cường tráng, mặc một bộ y phục màu đen đang đứng ở ven đường. Không phải là hắn không muốn đi về phía trước, mà là sau khi đi đến nơi này, hắn bỗng nhìn thấy có mấy bóng người lén lút ở đường đi vào Trà trang.
Mấy người này mặc quần áo màu trắng, bộ dạng khả nghi. Bởi vì theo như hắn biết, thì người trong Trà trang đều mặc áo vải màu tro, mà những người này lại mặc áo màu trắng, cho nên hiển nhiên là không phù hợp.
Cùng lúc đó, có một bóng người quen thuộc đi ra. Ban ngày hắn đã gặp được người này, là trưởng lão trông coi nơi này, Lương lão.
"Lương Khoan."
"Thanh máu:"
"Tới rồi, sao lại muộn như vậy."
Giọng nói của Lương Khoan vẫn khàn khàn như cũ, nhưng so với ban ngày thì hiện tại giọng nói của hắn lạnh nhạt như băng.
"Trên đường có chút chậm trễ."
Trong đám người mặc đồ trắng, một nam nhân trung niên cầm đầu nói.
Không nhìn thấy rõ khuôn mặt của người này, nhưng mà thanh máu không thấp, đạt tới. Có điều hắn không phải là Nội Khí cảnh, chắc là từ nhỏ đã được sử dụng thiên tài địa bảo, cho nên khí huyết tràn đầy mà thôi.
"Hắc Vượn đã bị Cao Khánh xử lý, có thể đi lấy được đồ vật kia rồi."
Lương Khoan bình tĩnh nói:
"Chờ đến khi lấy được đồ vật, hy vọng ngươi có thể đưa cho ta thứ ngươi đã đáp ứng."
"Ha ha, chuyện này là đương nhiên rồi."
Có tổng cộng bốn người mặc đồ trắng, sau khi người trung niên nói xong, bọn họ lập tức đi thẳng vào trong.
"Hiện tại Hắc Vượn đã bị giải quyết, đồ vật kia có thể dễ dàng lấy được, có điều, ngươi xác định là lúc ban ngày Cao Khánh Trần Như Huyên bọn họ không phát hiện ra sao?"
"Nếu phát hiện, sao bọn họ có thể rời đi được?"
"Nói thế cũng đúng, ai?"
Đột nhiên, người mặc đồ trắng quay ngoắt đầu lại, nhìn về phương hướng Tô An Lâm vừa đứng. Chỉ là trong bóng đêm, không có bóng dáng bất kỳ kẻ nào.
…
“Ngươi đã thấy ai?”
Lương Khoan cau mày hỏi.
“Không có ai cả, chẳng lẽ là ảo giác sao? Không đúng, ta vừa luyện Ba Văn bí thuật, lực cảm rất nhạy bén, ta dường như có thể cảm giác được từng chút dao động trong không khí, không thể nào cảm giác sai lầm được.”
Người áo trắng tự tin nói.
“Vừa nãy ở đằng kia chắc chắn có thứ gì đó.”
Hắn ta sải bước đi tới chỗ trong bóng tối, hét to:
“Giả thần giả quỷ, mau ra đây cho ta!”
Trong lúc nói chuyện, ba người áo trắng ở phía sau hắn ta cũng nhanh chóng đi ra ngoài, cảnh giác nhìn xung quanh.
Lương Khoan cũng đi theo tới, một đám người đi đến chỗ Tô An Lâm đã đứng vừa nãy nhưng đáng tiếc là không thấy gì cả.
“Không có ai cả, Phạm Trung, ngươi nhìn lầm rồi sao?”
Lương Khoan lên tiếng hỏi.
Phạm Trung khẽ nhíu mày, trầm mặc không nói lời nào.