Chương 409: Trăn Hoa Ban
Mà ở bên này, Tô An Lâm đã sớm lén đi vào bên trong quán trà.
Ý đồ của hắn rất đơn giản, đó là tìm được bảo bối trước những người này.
Không bao lâu sau, Tô An Lâm đã đến chỗ ban ngày, hắn lấy ra Trường Bì Tiên Kinh, bên trên phát ra ánh sáng nhạt, nương theo luồng ánh sáng nhạt này hắn có thể thấy rõ mọi thứ ở xung quanh.
“Đi tới nơi này rồi, chỉ đường cho ta đi.”
Tô An Lâm nói.
Dần dần, bên trên xuất hiện một nắm đấm, nắm đấm lặng lẽ chìa ngón trỏ ra, chỉ vào hướng bên phải.
Tô An Lâm nhướng mày, không ngờ Trường Bì Tiên Kinh còn có công năng này, siêu cấp dẫn đường sao?
Tô An Lâm bước một bước đi xuyên qua rừng rậm.
Vì ban ngày trùng ăn thịt ở đây đều đã được giải quyết xong xuôi, cho nên hiện tại nơi này rất trống trải, hắn không hề gặp phải bất kỳ trở ngại nào.
Đi ra khỏi sơn đạo thêm một cây số nữa, dần dần hắn đã tới khu rừng rậm mà ban ngày hắn chém giết Hắc Vượn kia.
Thi thể của Hắc Vượn vẫn còn ở đây, không hề nhúc nhích.
Ngón tay trỏ bên trên Trường Bì Tiên Kinh vẫn chỉ về phía trước, Tô An Lâm tăng nhanh tốc độ, rất nhanh đã phát hiện một vài thi thể.
“Xem ra, trước đó Hắc Vượn đã giết không ít người ở nơi này rồi.”
Hắn đi tiếp về phía trước, ngón tay trỏ bất chợt đổi hướng khác, chỉ hướng đi về bên trái.
Tô An Lâm nhảy ra ngoài, chẳng bao lâu sau đã nghe thấy tiếng nước chảy.
Lúc đi đến nơi này, hắn thường sẽ thấy một vài dị thú, nhưng chúng đều không lớn mạnh, thanh máu cũng không cao.
Tô An Lâm cũng không để tâm đến những thứ này, hắn đi đến bên dòng suối, ngón tay lại chỉ hướng vào một cây đại thụ cao ngất trời.
Tô An Lâm liếc mắt nhìn, cây đại thụ này cũng coi như là cây lớn nhất tại nơi đây, trên thân cây dày đặc những cành nhánh to khỏe uốn lượn đan xen nhau, nhìn lướt qua lại còn có một thanh máu rất dài.
“Trăn Hoa Ban”
“Thanh máu: 295/295.”
Tô An Lâm nhíu mày, trăn to khỏe thế này không nhìn kỹ còn tưởng rằng là nhánh cây.
Trăn đó rõ ràng cũng đã phát hiện ra Tô An Lâm, nhưng nó không hề nhúc nhích, chỉ phun ra thứ ngôn ngữ của loài rắn, dường như nó muốn đợi Tô An Lâm đến gần, sau đó nó sẽ tặng cho Tô An Lâm một kích trí mạng.
Tô An Lâm chầm chậm rút đao ra, chuẩn bị đánh nhanh thắng nhanh.
Suy cho cùng đám người Lương Khoan kia rất có thể đang đi ở phía sau hắn, vì bọn họ không quen thuộc nơi này, có thể sẽ đến đây chậm hơn một chút, nhưng biết đâu được lúc nào bọn họ sẽ tới.
Huyền Thiết Đại Đao cầm vào trong tay, Tô An Lâm nhấc đao, mũi đao bất ngờ chuyển động.
Cuồng Đao Lạc Diệp Trảm bất ngờ phá lên, thân hình Tô An Lâm di chuyển, một đao chém tới.
Trăn Hoa Ban cảm nhận được khiêu khích của Tô An Lâm, theo bản năng nó tung cái đuôi tới.
“Bốp!”
Trong không khí vút lên tiếng nổ vang như thể tiếng va đập của roi da vậy.
Soạt!
Thanh đao dùng lực bổ xuống, đại đao sắc bén trực tiếp chém vào trên đuôi trăn, máu tươi cứ thế phun ra.
“Thanh máu -109”
Đây chắc chắn là một cú trí mạng đối với trăn.
Bóng dáng Tô An Lâm vẫn chưa ngừng lại, hắn nhanh chóng đi tới trước mặt trăn, đại đao dùng sức đâm mạnh một cái rồi lại đột ngột chém ngang một cái, bụng của trăn bị đứt ra hoàn toàn.
Thanh máu trở về số không!
Trận chiến không có bất kỳ sự thấp thỏm lo lắng nào.
Nhìn tổng thể thì thực lực của trăn này còn yếu hơn rất nhiều so với Hắc Vượn vào ban ngày.
Mà ở nơi này, hóa ra là địa bàn của Hắc Vượn, vì Hắc Vượn đã chết, cho nên địa bàn bị trăn chiếm giữ.
Những dị thú này đều quyết tâm muốn phải chiếm cứ nơi này, điều này chứng tỏ nơi đây chắc chắn có đồ tốt!
Sau khi nhận lấy điểm kinh nghiệm từ trăn, Tô An Lâm kiểm tra cây đại thụ trước mặt.
Bỗng dưng, cả người Tô An Lâm lắc lư, phát hiện ra có gì đó bất thường.
Cây đại thụ trước mặt vốn dĩ đứng yên đó, nhưng rất nhanh sau đó lại không giống vậy nữa.
Trước mặt hắn dường như xuất hiện một người, một bóng người rất quen thuộc.
Người này...là…
Ánh mắt Tô An Lâm dần mở to ra.
Một người trong trí nhớ của hắn tuyệt đối sẽ không thể nào xuất hiện, lúc này vậy mà lại xuất hiện rồi.
Đó là một nữ tử, trên người mặc áo sơ mi trắng, váy ngắn màu đen, đi giày cao gót.
Trên vai nàng còn mang theo một chiếc ba lô gấu con xinh xắn hoạt bát, mặt mày tươi tắn nhìn vào Tô An Lâm nở nụ cười.
Nữ nhân này chẳng phải ai khác mà chính là thiên kim tiểu thư của ông chủ kiếp trước.
“Sao ngươi lại ở đây?”
Tô An Lâm vô thức lên tiếng hỏi.
Sau khi nói dứt lời, bản thân Tô An Lâm lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Hắn đã xuyên qua rồi, theo lý mà nói sẽ không thể gặp lại được cố nhân từng quen biết.
Vậy thì chỉ có một khả năng...đây là giả!