Chương 410: Tiên Thảo

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,758 lượt đọc

Chương 410: Tiên Thảo

Cùng lúc đó, Trường Bì Thiên Kinh trên tay hiện ra thể chữ.

“Không xong rồi, dường như ta đã trúng phải Nấm độc phấn…”

“Đang trong quá trình hấp thụ độc tố…”

May mà có Trường Bì Tiên Kinh đã hấp thụ độc tố ngay từ đầu.

Xuất hiện ảo giác chưa bao lâu, Tô An Lâm cảm thấy mình dần dần khôi phục lại thanh tĩnh.

“Vừa rồi ta làm sao vậy?”

Thấy bóng người trước mặt đã biến mất, lại nhìn sang chữ hiện bên trên Trường Bì Tiên Kinh, thoáng chốc Tô An Lâm mới phản ứng lại được.

“Ta biết rồi, đó là Nấm độc phấn!”

Lúc ban ngày, hắn cũng đã thấy được uy lực của Nấm độc phấn.

Độc phấn này không màu không vị, trong lúc qua loa không chú ý, một người hộ vệ đã trúng chiêu.

Sau đó, sẽ nhận ra ảo giác từ dục vọng sâu trong lòng người.

“Nhưng rõ ràng là ta đã đeo mạng che sao vẫn trúng chiêu được chứ?”

Tô An Lâm có hơi khó hiểu, cách giải thích duy nhất chính là độc phấn ở nơi này rất dồi dào.

Hắn dự định sẽ nhanh chóng rời khỏi.

Nhưng khi hắn đến gần cây đại thụ, bất chợt, trước mặt lại hiện lên gợi ý.

“Tiên thảo phấn nấm trăm năm: có thể nâng cấp căn cốt trên diện rộng.”

Thấy gợi ý này, Tô An Lâm sững sờ một lúc.

Tiên thảo nấm trăm năm!

Tô An Lâm động tâm rồi.

Gợi ý xuất hiện lần này lại là nâng cấp căn cốt trên diện rộng.

Phải biết rằng, những gợi ý xuất hiện trước đó, chưa hề xuất hiện ba chữ ‘trên diện rộng’ như vậy, điều này chứng tỏ rằng nó sẽ càng tốt hơn.

Nghĩ đến đây, Tô An Lâm cảm thấy muốn tìm kiếm, rất nhanh sau đó hắn đã phát hiện ra một thân rễ cây tương tự như thực vật nằm trong một hốc cây ở dưới gốc.

Hắn cầm lấy Trường Bì Tiên Kinh, thông qua ánh sáng của Tiên Kinh thấy toàn cảnh bên trong hốc cây.

Cái gọi là thân rễ kia, thực chất là một cái nấm kích thước cỡ một cánh tay, mặt trên hình dáng như chiếc vương miện, nhưng không dài, dáng dấp cũng chỉ bằng hai ngón tay mà thôi.

Kể từ lúc đến gần vật này, trên Trường Bì Tiên Kinh vẫn luôn hiển thị đang trong quá trình hấp thu độc tố, điều này chứng minh, nấm này có chứa kịch độc.

Thứ vừa rồi gây ảo giác chính là do nấm độc phấn này.

Tô An Lâm hỏi:

“Vậy bây giờ ta ngắt lấy? Hay là để khi nào?”

“Ta đang suy nghĩ xem lúc nào hái được? Nhìn trước mắt, tiên thảo Nấm này chính là bảo bối ở nơi đây.”

“Nhưng mà thứ này rõ ràng vẫn chưa trưởng thành, nếu tùy tiện hái đi, dược hiệu sẽ giảm mạnh, vô cùng bất lợi.”

“Một người thông minh như ta đã nghĩ tới một cách hay liền đây, lấy đất dời cây, nuôi dưỡng nó ở nhà mình.”

“Hắc hắc, ta thật lanh trí mà…”

Khóe miệng Tô An Lâm khẽ rụt lại, Trường Bì Tiên Kinh đúng là không biết xấu hổ mà, hở ra một tý là lại tự khen mình.

Có điều, coi như là nó cũng nói cho hắn biết một cách hay.

Hắn lấy gói hành lý trên lưng xuống, trước khi xuất phát, hắn đã chuẩn bị hành lý, bất cứ lúc nào cũng có thể dùng để chứa bảo bối.

Hắn đưa tay bắt đầu đào hốc cây kia, bùn đất dưới đáy được đào ra, chẳng bao lâu sau, một cái nấm dài đã được lấy ra.

Dưới gốc rễ còn bám lại một chút bùn đất, cứ như thế được Tô An Lâm cất vào trong gói hành lý, hắn vỗ vỗ tay tỏ vẻ hài lòng, sau đó trực tiếp rời khỏi nơi này.

Hắn không lập tức rời đi ngay, mà tiếp tục đi về phía sâu trong rừng rậm, vì lúc này mà trở về theo đường cũ, rất có khả năng sẽ gặp phải đám người kia, đến lúc đó khó tránh khỏi sẽ có một trận đại chiến.

Trên người hắn hiện tại có Tiên thảo Nấm, lỡ như lúc đánh nhau bất cẩn làm hỏng Tiên thảo Nấm, vậy thì khóc không ra nước mắt mất thôi.

Cho nên hắn đi tiếp vào sâu trong rừng rậm, chuẩn bị đi ra ngoài từ một vị trí khác.

Đợi đến khi Tô An Lâm rời đi chưa được bao lâu, nửa canh giờ sau, một đám người mới đi tới đây.

“Không đúng lắm!”

Sau khi Lương Khoan thấy xác trăn Hoa Ban trên mặt đất, ánh mắt ông ta trở nên nghiêm trọng đi, đến da mặt cũng run rẩy nhíu lại.

“Sao vậy?”

“Ngươi nhìn xem thi thể trăn bên này, không giống như là bị con Hắc Vượn kia giết chết.”

Lương Khoan lên tiếng, sau đó lại cúi đầu, giơ cây đuốc lên nhìn về phía thi thể.

“Bị đao cắt đứt, người này tuyệt đối là cao thủ, trăn bị chém đứt thành hai đoạn, xem ra lúc vung đao đều nhắm vào chỗ hiểm.”

“Có người đã đến trước chúng ta một bước, mau chóng đi tìm xem xem Tiên thảo có còn ở đây hay không.”

Phạm Trung vội vã lên tiếng phân phó thuộc hạ, đám người ở đằng sau vội vàng tìm kiếm khắp chung quanh, nhưng đáng tiếc, không tìm được thứ gì cả.

Mà lúc này, Tô An Lâm đã chạy ra rất xa từ lâu.

“Đánh chết dã lang thành công, điểm kinh nghiệm +121.”

*dã lang: sói hoang

“Đánh chết trùng ăn thịt thành công, điểm kinh nghiệm +34.”

Bên trong rừng rậm có rất nhiều dị thú, Tô An Lâm vừa di chuyển, vừa tìm cơ hội giết dị thú, kiếm được không ít điểm kinh nghiệm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right