Chương 411: Át Chủ Bài
“Nơi này cũng không tệ đó chứ, sau này nếu có thời gian rảnh, có thể thường xuyên tới đây.”
Tô An Lâm nói thầm.
Mảnh núi rừng này hoàn toàn khác với Hoàng Kê Trấn bên kia.
Bên Hoàng Kê Trấn núi rừng cằn cỗi, thiếu dinh dưỡng nên cũng không có nhiều dị thú lớn và độc thảo độc trùng, cho nên phần lớn động vật sống bên đó chỉ là một vài loài vô hại như thỏ, nhím mà thôi.
Mà ở nơi đây thì hoàn toàn không giống vậy, kỳ trân dị thú có rất nhiều.
Xuất hiện tình huống như thế này, Tô An Lâm từng nghe nói đến nguyên nhiên, dường như là vì lý do đất đai cằn cỗi.
Mà đất đai nơi đây nghe nói là có linh khí!
Hắn cũng không biết thật giả, dù sao hắn cũng chỉ là một người học võ bình thường mà thôi, hắn không biết linh khí gì đó.
Khoảng chừng vào lúc ban ngày, cuối cùng Tô An Lâm cũng trở về đến sòng bạc.
Hắn không vào bằng cửa chính, mà trèo tường đến hậu viện, ngay lập tức tiến vào trong phòng mình.
Hắn đặt hành lý xuống, sau đó tìm đến một cái hộp gỗ, đi ra ngoài đào thêm một ít đất bỏ vào trong hộp.
Sau đó, Tô An Lâm ngắm nhìn cái chậu trồng giản dị tự chế của mình bắt đầu suy xét: Đây là thực vật, cần phải tưới nước và phơi nắng.
Vấn đề tưới nước thì dễ giải quyết rồi, nhưng còn phơi nắng thì sao đây?
Nếu đem nó ra phơi nắng, lớp phấn độc trên Nấm rất dễ tản ra bên ngoài, đến lúc đó một vài người chẳng phải sẽ xuất hiện ảo giác sao?
Thứ này mặc dù sẽ không gây chết người, nhưng phần lớn sẽ khiến cho con người xuất hiện ảo giác, việc này sẽ rất phiền phức, việc làm ăn sau này của hắn không cần làm nữa rồi hay sao?
Hắn cho rằng cần phải giải quyết vấn đề này ngay lập tức, đầu tiên phải làm rõ số phấn độc nằm ở chỗ nào.
“Chỉ cần biết rõ phấn nấm nằm ở đâu, ta lấy phấn xuống không phải là được rồi sao?”
Tô An Lâm nghĩ thông suốt điều này thì đã có biện pháp.
Hắn còn nghĩ đến một biện pháp tốt hơn, đó chính là tập trung số phấn Nấm này lại để làm một trong những con át chủ bài của mình.
Trước đây đánh nhau tung ra đất, sau này tung ra phấn Nấm, tuyệt vời!
Tô An Lâm cẩn thận suy xét tình hình cụ thể.
Hiện tại hắn đã có Trường Bì Tiên Kinh giúp đỡ hấp thu độc tố, cho nên cũng không sợ bị nó ảnh hưởng đến.
Rất nhanh sau đó, hắn đã tìm ra được ở vị trí trên vành nấm có một tầng bột phấn.
Nó giống như lớp phấn nền trên mặt nữ nhân vậy, là một tầng thật dày.
Khi hắn khẽ thổi, tầng phấn nền này phiêu bạt theo chiều gió, lập tức bị thổi ra ngoài, hình thành nên cảnh tượng phấn nấm bay loạn khắp nơi.
“Xem ra vấn đề nằm ở đây.”
Tô An Lâm lấy ra một tấm giấy dầu, xếp tấm giấy gọn trong lòng bàn tay, tiếp theo đó lại dùng dao găm cạo từng chút phấn ở trên đầu nấm.
Phấn đã cạo được đều được đựng trên tấm giấy dầu, không lâu sau đã cạo được khoảng chừng ba gam bột phấn.
Tô An Lâm gói giấy dầu lại xong xuôi thì đi tìm một tấm vải ướt lau phần rễ cây và trên đầu nấm, cuối cùng lại đặt thứ đồ chơi này ở chỗ cửa sổ.
Nơi này có thể hứng được ánh sáng mặt trời, mà từ bên ngoài nhìn vào lại hoàn toàn không thấy được Nấm ở trong này.
Ăn bữa sáng xong, Tô An Lâm đi tới tổng bộ Hồng Hoa Đường.
Nhiệm vụ đưa tin đã hoàn thành, nên đi tìm Khâu Thịnh Lập báo cáo lại một tiếng.
Bên trong sòng bạc Hồng Hoa Đường, hắn vừa đi vào thì vô cùng bất ngờ, trước đây nơi này có rất nhiều khách đến đánh bạc, nhưng hôm nay không biết đã có chuyện gì xảy ra, mặt trời lên cao rồi mà chẳng thấy một ai.
Tô An Lâm tò mò, bên trong dường như còn có rất nhiều người, không giống như là Sơn Hải Bang người của mình.
Hắn đang muốn đi qua đó, bỗng nhiên có hai người trong bang đi tới.
“Tô công tử.”
Người vừa lên tiếng, dường như là một tay sai đắc lực của Khâu Thịnh Lập, ngày thường Tô An Lâm cũng chào hỏi nói chuyện vài lần, hai bên cũng biết nhau.
“Ta đến tìm Khâu đại ca, hôm nay sao vậy, sao sòng bạc chẳng có người nào thế?”
Tô An Lâm thuận miệng hỏi.
“Ngươi không biết sao?”
Ánh mắt người này bỗng trở nên phức tạp hẳn lên:
“Ngươi thật sự không biết à?”
“Ách, ta không biết, sao vậy?”
Tô An Lâm khó hiểu hỏi lại.
“Có phải ngươi đã làm gì Tam tiểu thư của Hiếu Phong sơn trang rồi hay không? Tại sao mới sáng sớm nàng ta đã đến đây gây phiền phức? Làm cho cả sòng bạc của bọn ta cũng không kinh doanh tiếp được nữa, các khách khứa đều tưởng rằng bọn ta sắp chiến đấu với nhau tới nơi, sợ hãi nên đều bỏ chạy cả rồi.”
“Chiến đấu gì cơ?”
Tô An Lâm sững sờ, sau đó liền bật cười:
“Có phải là có hiểu lầm gì đó không, ngày hôm qua, ta và Trần Như Huyên tiểu thư nói chuyện rất vui vẻ mà, nàng ta còn muốn mời ta đến ăn cơm nữa là, sao lại có chuyện đánh nhau được? Chắc chắn là hiểu lầm rồi.”
“Mời ngươi ăn cơm?”