Chương 421: Thi Thể
“Ta muốn nhìn xem rốt cuộc cao thủ cảnh giới Nội Khí này là ai.”
Cao thủ Nội Khí không có nhiều, đa số đều là người nổi tiếng.
Quách Tử Hàn đi tới vén khăn bịt mặt lên.
Người này tầm bốn mươi tuổi, để râu, gò má gầy gò.
Nàng lắc đầu một cái:
“Ta không biết, Khâu đại ca, ngươi thì sao?”
“Người này...Ta cũng chưa từng thấy bao giờ, rốt cuộc là ai, từ bao giờ lại xuất hiện một cao thủ như vậy?”
Khâu Thịnh Lập nói.
Tô An Lâm nói:
“Họ phí hết công sức không cho chúng ta biết người đứng phía sau, chứng tỏ đó có thể là người mà chúng ta biết, tóm lại sau này phải cẩn thận.”
Quách Tử Hàn gật đầu:
“Mặc kệ những thi thể này, chúng ta đi.”
“Ừ, việc này không nên chậm trễ, đi cứu mấy người đường chủ trước đã.”
Khâu Thịnh Lập gật đầu một cái.
Mọi người lên đường, rất nhanh đã đi tới dịch trạm.
Toàn bộ dịch trạm vô cùng hỗn loạn.
Bên ngoài có không ít thi thể.
Tô Mai và năm cao thủ còn sót lại ở trong phòng, sắc mặt khó coi.
Lúc trước, sau khi đoàn người đi tới nơi này, đột nhiên bị đánh lén, Tô Mai trúng kịch độc.
Mà người đánh lén nàng chính là Đoàn Phi Hồng.
Sau khi Đoàn Phi Hồng đánh lén thuận lợi liền nhanh chóng rời đi, sau đó lại có một đám người khác đến bao vây nơi này.
Vốn dĩ đám người đó cũng đã xông vào, may mà lần này ra ngoài, họ có mang theo Độc Thủy Thương.
Nhờ có Độc Thủy Thương, sau khi họ giết một cao thủ Nội Khí và cao thủ Luyện Thể tầng năm, đám người này mới rút lui.
Hiển nhiên, họ muốn chờ Tô Mai không kiên trì nổi, đến lúc đó sẽ lại xông vào.
“Ơ, họ đi rồi?”
Bỗng nhiên, Tô Mai chú ý tới đám người bao vây họ ở bên ngoài đã rời đi.
Nhưng rất nhanh lại có mấy người tới.
“Đây là...Tử Hàn, Tử Hàn tới!”
Tô Mai ngạc nhiên mừng rỡ.
Nàng biết tại sao đám người bao vây họ lại rút lui rồi, hóa ra là cứu binh đến.
Chẳng qua là nhìn số lượng người đến cũng không nhiều.
Nàng biết trong đám người đó còn có một cao thủ Nội Khí, như vậy tại sao họ lại tới đây được.
“Khụ..khụ...Tử Hàn, Tử Hàn tới sao?”
Trên giường bệnh trong phòng, một lão già tóc hoa râm, gầy như que củi ho khan hỏi.
Người này chính là đường chủ của Hồng Hoa Đường Đường, Quách Chấn Đào.
Nhiều năm bị bệnh khiến người vốn cao to gầy như que củi, cả người trông già đi mấy tuổi.
“Tử Hàn tới, Khâu Thịnh Lập cũng tới. Không biết vì sao người bên ngoài lại rút lui rồi.”
“Quá tốt, nhất định là tiểu thư khiến những người đó sợ hãi.”
“Chúng ta được cứu rồi.”
Trong lúc nói chuyện, Quách Tử Hàn đã dẫn người tới, đi lên lầu.
Một nhà ba người gặp lại nhau, vô cùng kích động.
“Tử Hàn, sao người lại tới đây, những người đó rút lui rồi sao?”
Tô Mai nắm tay Quách Tử Hàn hỏi.
“Mẫu thân, không sao rồi.”
Quách Tử Hàn tươi cười nói.
Cha mẹ đều không sao, đây chính là tin tức tốt nhất với nàng.
Sau đó, nàng vội kể lại mọi chuyện với cha mẹ.
Khi biết được Tô An Lâm giết cao thủ Nội Khí và Đoàn Phi Hồng, Quách Chấn Đào trên giường bệnh và Tô Mai đều khiếp sợ nhìn về phía Tô An Lâm.
Người trong phòng cũng đều như nhìn Tô An Lâm như nhìn quái vật.
Tô An Lâm:
“...”
Cảm giác bị mọi người nhìn chằm chằm như vậy không tốt lắm.
“Vậy thì dễ hiểu rồi, không trách đám người đó lại nhanh chóng rút lui, họ nhất định đã biết đám người cao thủ Nội Khí chết, cho nên chạy.”
Tô Mai gật đầu:
“Dẫu sao cao thủ đều chết hết, đám người còn lại cho dù có đông đi nữa cũng vô dụng.”
“Vâng, hẳn là như vậy.”
Quách Tử Hàn nói:
“Mẫu thân, ta mang giải độc đan đến cho ngươi, ngươi uống trước đi.”
“Được!”
Tô Mai nhận lấy đan dược, sau khi uống lại hơi nhíu mày.
“Không đúng, giải độc đan không thể giải được độc này!”
Tô Mai phát hiện ra điều này, trong lòng trầm xuống.
…
Nghe vậy, tất cả mọi người đều căng thẳng.
Hiện nay, Tô Mai là trụ cột của Hồng Hoa Đường.
Nếu nàng xảy ra chuyện thì cả Hồng Hoa Đường sẽ gặp rắc rối.
Quách Chấn Đào hỏi, ngữ khí nôn nóng:
“Phu nhân, ngươi cảm thấy thế nào?”
“Ta...Ta không có cảm giác gì cả, vẫn giống như trước, công lực của ta giống như bị tắc nghẽn, không cách nào phát huy được.”
Tô Mai lắc đầu, sắc mặt rất khó coi.
Khi chất độc mới phát tác, nàng dùng nội khí áp chế.
Nhưng độc tố vẫn ăn mòn cơ thể của nàng từng chút một, khiến tứ chi nàng trở nên cứng ngắc.
Uổng có sức mạnh, tuy có thể bộc phát sức mạnh nội khí, nhưng cơ thể cứng đờ khiến sức chiến đấu của nàng giảm mạnh.
Có lẽ chỉ có thể phát huy ra một nửa sức mạnh trước kia.
Tuy không dẫn đến tử vong, nhưng lại cực kỳ phiền phức.
“Không ngờ thuốc giải độc cũng vô dụng, bây giờ xem ra chỉ có thể về thành rồi tinh sau.”
Khâu Thịnh Lập nói.
“Việc này không thể chậm trễ được, chúng ta lên đường sớm, tránh cho đám người kia lại đuổi theo.”
Mọi người gật đầu, Tô Mai được Quách Tử Hàn đỡ dậy.
Còn Quách Chấn Đào được một người đàn ông cõng đi.
Khi trời gần sáng, đoàn người rốt cuộc cũng vào trong thành.
“Tô huynh đệ, đến chỗ bọn ta đi, cha mẹ ta có một số việc muốn nói với ngươi.”
Vào thành không bao lâu, Quách Tử Hàn tới nói.
“Được.”
Trở lại nơi ở của Hồng Hoa Đường, Quách Chấn Đào được đỡ đi nghỉ ngơi.