Chương 420: Điên Cuồng
Hồng Hoa Đường có người như thế từ bao giờ?
Người này có vẻ khó giải quyết, nhưng hắn còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, Tô An Lâm đã hét lớn một tiếng, giơ đao đánh tới lần nữa.
“Cuồng Phong Lạc Diệp Trảm!”
Đao khí của hắn cuồn cuộn trên không trung, lại tạo ra từng dòng khí lưu khổng lồ.
Những khí lưu này lao tới giống như lá rụng vậy.
Đao khí rậm rạp chằng chịt, cao thủ Nội Khí vội quơ đao ngăn cản.
“Ầm ầm ầm ầm...”
Hắn rất tự tin, cho dù công phu của Tô An Lâm có mạnh đi nữa, nhưng dù sao hắn cũng là Nội Khí, sao có thể không đánh lại được?
Hắn đích đao cũng càng lúc càng nhanh, nhưng đếm không hết đao khí hay là chém tới.
“Phập phập phập phập...”
Trên người hắn càng ngày càng nhiều vết thương, máu tươi đầm đìa, rất nhiều vết thương rất sâu, thậm chí còn lộ cả xương.
“Keng!”
Tô An Lâm tiếp tục đánh tới, hai người lao vào một chỗ nhanh như chớp.
“Lực đao của ngươi quá yếu, ta chém chém chém chém chém chém...”
Tô An Lâm quát lên.
Mỗi một đao điên cuồng rơi xuống.
“Phụt...”
Cao thủ Nội Khí chợt khạc ra một ngụm máu tươi, bị đại đao của Tô An Lâm đánh bay ra ngoài ầm một tiếng.
Hắn cũng không cầm được đại đao trong tay nữa, thanh đao lập tức bay ra ngoài, cắm mạnh xuống đất.
Hiển nhiên đao của người này cũng khá cứng rắn.
Bị Huyền Thiết Đại Đao đánh thành như vậy mà vẫn không vỡ vụn.
Chỉ tiếc, lực lượng của đại đao đó quá yếu...
“Cao thủ Nội Khí cũng chỉ đến thế, chậc...”
Tô An Lâm trầm thấp nói, đi từng bước một về phía trước.
Cương khí cả người hắn vô cùng mạnh mẽ, hiển nhiên còn mạnh hơn lúc mới tới chỗ này.
Vèo!
Đại đao bổ ngang, lần này cao thủ Nội Khí đã biết đại đao của Tô An Lâm lợi hại, nào còn dám liều mạng.
Hắn gầm nhẹ một tiếng, cả người lập tức lùi về sau.
Nhưng tốc độ của Tô An Lâm nhanh hơn, nhanh hơn và đáng sợ hơn lúc trước.
Gần như trong chớp mắt, hắn đã đánh tới, đại đao chém mạnh xuống ngực hắn.
“Keng!”
Trước ngực người này có hộ giáp, bị đại đao chém trúng phát ra một tiếng vang lớn.
Nhưng điều này căn bản không có ích gì.
Huyền Thiết Đại Đao chém người chính là dựa vào lực lượng.
Dù không phá được phòng ngự, nhưng lực đạo cực mạnh có thể khiến người ta bị nội thương nghiêm trọng.
Lúc này chính là như vậy, cao thủ Nội Khí bị Tô An Lâm đánh trúng người, lập tức cảm thấy lồng ngực khó chịu, đau đớn khó nhịn.
Xương sườn chắc chắn đã gãy.
Hắn không ngừng phun máu tươi, cả người bị đánh bay ra ngoài.
Hắn rơi xuống đất, trong mắt đầy oán độc:
“Khốn kiếp...”
“Vẫn còn ngông cuồng, đáng tiếc ngông cuồng cũng không có tác dụng gì.”
Tô An Lâm đi tới, dẫm một chân lên trên ngực hắn.
“Ầm!”
Người này rên lên một tiếng, thanh máu giảm về số không.
Cao thủ Nội Khí lại bị giết chết.
Lúc này toàn bộ trên chiến trường, hai phe có thắng có bại.
Ngay từ đầu đối phương dựa vào cao thủ Nội Khí kia và Đoàn Phi Hồng.
Dẫu sao có hai cao thủ Nội Khí, thế trận đó đã cực kỳ mạnh rồi.
Cho nên ít người hơn một chút cũng không sao.
Nhưng khi Đoàn Phi Hồng và cao thủ Nội Khí chết thảm, cả đám người bắt đầu luống cuống.
Nhất là khi Tô An Lâm xông tới, chỉ thấy đại đao của hắn bổ về phía một người.
“Ầm” một tiếng, đầu của người này lập tức nổ tung.
Tô An Lâm như đi đến chỗ không người, gần như một đao lấy một mạng người, rất nhanh đã có bốn người chết trên tay hắn.
Những người còn lại bị đám người Khâu Thịnh Lập lần lượt giết chết.
Những người còn lại vội chạy trốn, nhưng vẫn không kịp, Tô An Lâm hất đại đao một cái, nện ở sau lưng hắn.
“Phập...”
Người này không kịp tránh né, ngã xuống đất, sống lưng cong veo, hiển nhiên đã bị thương nghiêm trọng, sống lưng đã gãy.
Nhưng vẫn còn thoi thóp, Tô An Lâm lạnh giọng:
“Các ngươi là ai?”
Ánh mắt người ngã xuống đất lạnh lùng, đột nhiên cắn vỡ thứ gì đó trong miệng, một lát sau đã đứt hơi bỏ mạng!
Tô An Lâm:
“...”
Tổn thất 150 điểm kinh nghiệm.
Sớm biết vậy thì không nên hỏi, trực tiếp giết cho rồi.
Mọi người kiểm tra xung quanh, kẻ địch đều đã bị giải quyết, bên này tổn thất bốn người, những người còn lại gần như ai nấy cũng đều bị thương.
Nếu nói người có trạng thái tốt nhất, chỉ sợ có mỗi Tô An Lâm.
Cho nên cả đám người đều nhìn Tô An Lâm giống như nhìn quái vật.
“Ngươi không sao ư?”
Cảm giác đầu tiên của Khâu Thịnh Lập là không dám tin tưởng.
Đối mặt với cao thủ Nội Khí, đánh bại hắn thì thôi đi, vậy mà lại không sao.
Tô An Lâm nói:
“Không sao, may mà có thanh đao trong tay ta, có thể đánh đối phương không kịp đề phòng.”
“Không sao thì tốt, thực lực của Tô huynh đệ kinh người, nhìn thanh đao này của ngươi có vẻ không nhẹ, vậy mà ngươi còn có thể dùng lợi hại như vậy.”
Quách Tử Hàn không nhịn được nói.
Đồng thời trong lòng nàng cũng vô cùng vui mừng.
Lần này may mà có Tô An Lâm, nếu không nàng không dám tưởng tượng sẽ xảy ra chuyện gì.
Tô An Lâm thuận miệng giải thích:
“Từ nhỏ ta đã khỏe rồi.”
“Thần lực trời sinh?”
Khâu Thịnh Lập nói nhỏ:
“Ta nghe nói có vài người trời sinh có thần lực, lực lượng kinh người, có khi ngươi chính là người như vậy.”
“Có thể đi, đáng tiếc giải quyết những người này rồi, trong miệng họ hình như đều có thuốc độc, không hỏi được cái gì.”
Tô An Lâm cau mày nhìn thi thể trên đất.