Chương 493: Không Đề Phòng
“Thông báo tìm người: Nữ, 19 tuổi, Trương Diễm Lệ, cao XX, nặng XX, trên cổ có bớt, nếu nhìn thấy xin hãy báo cho nhà XX, có hậu ta.”
“Thông báo tìm người: Nữ, 24 tuổi, mẹ của ba đứa con, tên là Hoàng Hồng...”
“Thông báo tìm người...”
Một mặt tường không lớn vậy mà lại có khoảng năm tờ giấy dán thông báo tìm người.
Tô An Lâm cau mày.
Nhìn độ cũ mới của giấy, hiển nhiên, những tờ thông báo tìm người này mới dán chưa được bao lâu.
“Xem ra trong thành có chuyện thật, có người đang bắt phụ nữ.”
Tô An Lâm nhanh chóng trở về, lập tức nói việc này cho Vương Lai Phúc biết.
“Thuộc hạ sẽ sai người đi điều tra ngay lập tức.”
Vương Lai Phúc không hỏi Tô An Lâm vì sao lại quan tâm những việc này.
Bởi vì hắn biết, Tô An Lâm không giống những kẻ thô kệch như họ.
Sau một khoảng thời gian tiếp xúc, hắn biết rõ Tô An Lâm không phải hạng người đại gian đại ác.
Ngày hôm sau.
Thuộc hạ đi ra ngoài điều tra.
Tô An Lâm ở trong sân yên lặng vận chuyển Nội Khí Hô Hấp Pháp, trong đầu nghĩ đến chuyện phụ nữ mất tích gần đây.
Đó đều là những người đáng thương, ai ra tay với họ, không ngờ còn dám ra tay với cô nương dưới quyền hắn!!!
Bộp..bộp..bộp...
Đột nhiên, có tiếng bước chân vang lên bên ngoài, Hoàng Tam Lý đi vào:
“Tô lão đại, có tin tức rồi.”
…
Bên trong đình viện, Tô An Lâm ngồi ngay ngắn trên băng ghế đá, nhìn Hoàng Tam Lý vừa chạy tới.
Hiệu suất đúng là rất cao.
Mới chỉ có một ngày mà Hoàng Tam Lý đã tra ra một vài thứ rồi.
"Như thế nào?"
"Ngay tối hôm qua, ở trong Nguyệt Nhi vịnh chúng ta lại có một cô nương mất tích."
Trong mắt Tô An Lâm lóe lên một chút ánh sáng:
"Ngươi làm ăn kiểu gì vậy, không đề phòng gì hết sao?"
"Thuộc hạ biết sai rồi, thật sự là hôm qua thuộc hạ dẫn người ra ngoài điều tra, sau khi trở về mới được báo cho biết, cô nương đó chỉ đi ra ngoài mua chút son phấn, nhưng đến khuya rồi vẫn chưa trở về. Cũng may, thuộc hạ đã tra được một vài thứ, mời Tô lão đại xem qua."
Hoàng Tam Lý lấy một tờ giấy tuyên ra, phía trên là bản đồ tất cả xuân viện trong thành Mai Lan.
Thành trì này không lớn, chỉ có khoảng hơn hai mươi xuân viện.
"Sau khi thuộc hạ điều tra, trong một tháng này, hơn một nửa xuân viện đều có cô nương mất tích ly kỳ. Ta đã dùng bút đỏ đánh dấu chỗ họ mất tích rồi! Ngoài ra thì chỉ có một vài người bình thường, có khoảng hơn hai mươi nhà đi báo quan, đều có con gái bị mất tích."
Tô An Lâm gõ ngón tay xuống bàn, trầm giọng:
"Nói cách khác, tính ra phải có ít nhất hơn năm mươi cô gái đã mất tích."
"Đúng vậy, đây chỉ là bên ngoài, nếu tính luôn ở nông thôn hoặc là những cô gái sống một mình, chỉ sợ còn nhiều hơn, có thể làm như vậy, nhất định không phải chỉ do vài người gây ra, chắc hẳn phải có thế lực lớn đang hành động!"
Hoàng Tam Lý cố gắng phân tích cho Tô An Lâm.
Tô An Lâm cũng cảm thấy chắc hẳn như thế:
"Nhiều người như vậy, hiển nhiên không đi đường bộ được, hẳn là đi đường thủy."
Ánh mắt Hoàng Tam Lý sáng lên:
"Chắc chắn là thế rồi, Tô lão đại, vậy ta sẽ lập tức phái người đến bến tàu điều tra."
"Không, ngươi làm thế chỉ đánh rắn động cỏ thôi."
Tô An Lâm lắc đầu, từ chối đề nghị của Hoàng Tam Lý.
"Ta sẽ tự đi điều tra chuyện ở bến tàu, các ngươi đừng hành động thiếu suy nghĩ, tạm thời cứ coi như không biết cái gì cả."
Tô An Lâm lo lắng nếu có quá nhiều người gióng trống khua chiêng đi điều tra, nhỡ may những người kia giết con tin hoặc là ẩn giấu đi thì chẳng khác nào mò kim đáy biển, sẽ rất khó để tìm những cô gái kia.
"Tô lão đại, vậy ý của ngài..."
"Ngươi nói nhiều quá."
Tô An Lâm trầm giọng.
"Xin lỗi với Tô lão đại, ta vừa được ngài coi trọng, chỉ muốn cống hiến cho ngài nhiều hơn thôi."
"Ngươi không cần phải để ý đến chuyện ở bến tàu, như vậy đi, tiếp theo ngươi hãy âm thầm nghe ngóng những xuân viện khác có cô gái nào mất tích hay không, xem có thể tìm được manh mối nào không. Ta tin ngươi quen biết nhiều người, chắc hẳn sẽ rất dễ điều tra."
Mỗi xuân viện nhìn như độc lập, trên thực tế lại có quan hệ với nhau.
Ví dụ như nếu có xuân viện nào đó thiếu người, ít cô nương, mà khách lại cần cô nương ngay lập tức, khi đó người của xuân viện sẽ lập tức ra ngoài tìm xuân viện khác để mượn cô nương.
Điều này cũng giống như mấy hộp đêm ở kiếp trước vậy.
Có đôi khi ma ma trong hộp đêm thiếu cô nương trong tay, chỉ cần nhắn Wechat gọi người, công chúa sẽ lập tức đi nhờ xe tới.
Mặc dù nơi này không tiện lợi như thế, nhưng cũng sẽ có hộ vệ phụ trách đi đón người.
Đây chính là công việc hàng ngày của Hoàng Tam Lý.
Bởi vậy sau khi nghe thấy thế, Hoàng Tam Lý gật đầu:
"Ta hiểu rồi."
"Ừm, đi đi, nhớ kỹ, tạm thời phải giữ bí mật về chuyện này, ta không muốn làm huyên náo để mọi người đều biết, đến lúc đó mà đánh rắn động cỏ, ta sẽ hỏi tội ngươi."
Sau khi Hoàng Tam Lý rời đi, Tô An Lâm đi tìm Vương Lai Phúc.
Hôm qua Vương Lai Phúc cũng phái người đi thăm dò về chuyện nữ tử mất tích.
Đáng tiếc Vương Lai Phúc không có năng lực bằng Hoàng Tam Lý, căn bản không tra ra cái gì.
"Công tử ngươi tìm ta sao!"
Vương Lai Phúc nói.