Chương 492: Khách Mời

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,510 lượt đọc

Chương 492: Khách Mời

Hoàng Tam Lý thầm sợ hãi, vội nói:

“Không phải, không phải, chẳng qua là dạo này tinh thần của Tiểu Kiều không được tốt lắm, ta sợ nàng nổi điên, khiến Tô lão đại bị thương.”

“Trông ta yếu ớt đến mức đó à?”

Tô An Lâm nói.

“Xin lỗi.”

“Tiểu Kiều đúng không, đi vào trong phòng riêng, nói với ta xem làm sao?”

Tô An Lâm nói với Tiểu Kiều.

“Hu hu, vâng, Tô lão đại.”

Vào phòng.

Sau lưng Tô An Lâm, Quách Tử Hàn cũng đi theo, Hoàng Tam Lý đi cuối cùng vừa mới đóng cửa lại, Tiểu Kiều lập tức quỳ xuống trước mặt Tô An Lâm.

“Tô lão đại, cầu xin ngươi mau đi cứu tỷ tỷ của ta đi, hu hu hu...”

Tiểu Kiều thoạt nhìn chỉ mới khoảng hai mươi tuổi, tuy trang điểm nhưng có thể thấy được ngũ quan vẫn rất xinh đẹp.

Nếu là kiếp trước, nàng sẽ là một cô gái với phong cách đáng yêu, chắc chắn có thể khiến vô số thanh niên thích ru rú trong nhà theo đuổi.

Đáng tiếc, sinh ở thời loạn thế...

Nữ tử thời loạn chỉ bằng một đấu gạo, câu nói này không phải chỉ là nói suông.

Tô An Lâm nhìn Hoàng Tam Lý, lạnh lùng nói:

“Hoang Tam Lý, chẳng phải ngươi đã nói các cô nương ở đây không phải chịu khổ sao, đều tự nguyện vào đây, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Hoàng Tam Lý còn chưa lên tiếng thì Tiểu Kiều

“Tô lão đại, Hoàng đại ca rất tốt, bọn ta đích xác đều tự nguyện.”

“Vậy ngươi nói xem, tỷ tỷ của ngươi đã xảy ra chuyện gì?”

“Tỷ tỷ của ta đột nhiên mất tích, đã mấy ngày rồi, Tô lão đại rất lợi hại, cầu xin ngươi giúp ta tìm tỷ tỷ, hai chị em ta dù phải làm trâu làm ngươi cũng sẽ báo đáp ngươi, hu hu hu...”

Tiểu Kiều khóc lóc.

Quách Tử Hàn thiện tâm, lại gần đỡ nàng dậy ngồi lên ghế:

“Ngươi đừng vội, cứ bình tĩnh nói, rốt cuộc có chuyện gì?”

Nàng không an ủi thì thôi, vừa mở miệng an ủi là Tiểu Kiều lại khóc nức nở, tưởng chừng như sắp tắt thở.

Tô An Lâm đau đầu, hắn ngại nhất là con gái khóc.’

“Hoàng Tam Lý, ngươi nói đi.”

Tô An Lâm chỉ vào Hoàng Tam Lý, quát.

Hiển nhiên Hoàng Tam Lý biết chuyện này:

“Tô lão đại, là thế này, hồi trước tỷ tỷ của Tiểu Kiều nói là có một vị khách mời nàng ăn cơm, thế là đi ra ngoài.”

Nguyệt Nhi vịnh không quản lý các cô nương nghiêm ngặt lắm.

Dù sao họ đều tự nguyện, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.

Chỉ có điều, các cô nương muốn ở đây làm việc thì phải giao một phần tiền thế chấp, tránh cho xảy ra trường hợp đột ngột ra đi không một lời từ biệt.

Ngày hôm đó, tỷ tỷ của Tiểu Kiều đi ra ngoài, và rồi không còn trở lại nữa.

“Thế nên nói là mất tích!”

Tô An Lâm hỏi:

“Ai dẫn nàng ra ngoài?”

“Việc này thì ta cũng không rõ, vị khách đó chỉ để bạc lại, xem như tiền thế chấp mang cô nương ra ngoài ăn cơm, nhưng mà sau đó không về nữa...”

Ngón tay của Tô An Lâm gõ lên mặt bàn, hắn nói với Tiểu Kiều:

“Ngươi cũng không biết vị khách đó là ai à?”

“Không biết, tỷ của ta nói, vị công tử cũng mới đến lần đầu, hai người họ chưa quen thuộc, vì thế không có khả năng bỏ trốn được! Với lại cũng không cần thiết bỏ trốn, nếu bọn ta muốn đi thì chỉ cần thanh toán một phần bạc là có thể lấy tiền thế chấp rồi đi khỏi đây.”

Tiểu Kiều nhỏ giọng nói:

“Bởi vậy ta suy đoán, tỷ tỷ bị bắt giữ rồi, ta nghe xuân lâu ở nơi khác nói, hình như dạo này cũng có trường hợp cô nương mất tích, ta sinh nghi, liệu những việc này có mối liên hệ gì với nhau không.”

Một người mất tích, có lẽ là ngoài ý muốn.

Nhưng một nhóm người mất tích, vậy thì kỳ lạ.

“Ta sẽ điều tra chuyện này, Tiểu Kiều, ngươi đi nghỉ ngơi trước đi.”

Tô An Lâm xua tay.

Quách Tử Hàn đỡ Tiểu Kiều đi ra ngoài, sau đó Tô An Lâm nhìn Hoàng Tam Lý và nói:

“Chuyện này có vấn đề, không thể có chuyện nhiều cô nương đột ngột mất tích như vậy được, ngươi có nghe thấy tin tức gì trên giang hồ không?”

Hoàng Tam Lý cau mày, nói:

“Nghe thì đúng là có nghe thấy, quả thực có những nơi có vài cô nương mất tích, có người bị lừa ra ngoài, có người thì mất tích một cách khó hiểu, bên ta bởi vì mất tích một người nên ta không nghĩ nhiều....”

“Lập tức đi điều tra, ta muốn biết trong khoảng thời gian này mất tích bao nhiêu người rồi, ngoài ra, đến nha môn một chuyến, xem xem có bao nhiêu người báo án mất tích.”

Tô An Lâm nói.

“Vâng, thuộc hạ lập tức đi làm ngay.”

“Cung tiễn Tô lão đại.”

Khi Tô An Lâm rời đi Nguyệt Nhi vịnh, các thành viên cúi đầu cung tiễn hắn.

...

...

“Nếu như có rất nhiều cô nương mất tích, nói cách khác, có người âm thầm lừa bán phụ nữ.”

Quách Tử Hàn cau mày.

Nàng là con gái, cho nên nàng biết nữ giới khổ cực đến mức nào.

Hiện nay lại xuất hiện tình trạng phụ nữ bị lừa bán, nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Đang nói chuyện, Tô An Lâm bỗng chú ý tới trên đường phố có khá nhiều thông báo tim người.

Tô An Lâm và Quách Tử Hàn nhìn nhau rồi đi về phía đó.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right