Chương 494: Có Gì Mà Sợ Thế
"Hoa Hồng đường chúng ta cũng có người ở bến tàu đúng không?"
Tô An Lâm hỏi.
"Có, còn có năm chiếc thuyền nhỏ, bình thường sẽ vận chuyển lá trà và thuốc men, không làm ăn lớn lắm, chúng ta cũng không dựa vào việc đó để kiếm tiền, để lại những con thuyền đó chỉ đề đề phòng tình huống khẩn cấp thôi."
Vương Lai Phúc trả lời ngay.
"Ừm, lát nữa ngươi đi ra ngoài với ta, đến bến tàu kiểm tra việc làm ăn một chút."
Vương Lai Phúc nói:
"Được, ta sẽ đi chuẩn bị xe ngựa."
Sau khi Vương Lai Phúc rời đi,
Tô An Lâm chậm rãi lấy ra một cái nhẫn ngọc lớn.
Cái nhẫn ngọc này là hắn lấy được từ trên tay Dương Cường sau khi giết hắn hôm qua.
Hắn đeo nhẫn ngọc lên tay, cũng không thấy đẹp lắm, chỉ cảm thấy có thể làm ra vẻ được thôi.
Hắn nhớ trên tay đám lão đại kia đều có loại nhẫn lớn này, có thể thể hiện ra sự bá đạo rất rõ ràng.
Có vài người còn kỳ quái hơn, nhổ răng đi sau đó lắp răng vàng vào để thể hiện mình có tiền.
Mỗi khi Tô An Lâm nhìn thấy loại người đó đều sẽ hiếu kỳ, họ không thấy đau sao?
Bây giờ mình cũng là lão đại rồi, đương nhiên cũng phải ra vẻ ta đây.
Vương Lai Phúc ra ngoài không lâu sau đã vội vã trở về:
"Không xong rồi công tử!"
"Có gì mà sợ hãi thế?"
Tô An Lâm nghịch cái nhẫn màu xanh ngọc trên ngón tay cái, chậm rãi nói.
"Một chấp sự dưới tay phó bang chủ Mã Minh Sơn đến đây để hỏi tội ngươi, hình như là vì chuyện của Dương Cường!"
Hôm qua sau khi giết Dương Cường, Tô An Lâm liền biết chắc chắn Mã Minh Sơn sẽ tới tìm hắn để gây sự.
Vì đã chuẩn bị tâm lý, Tô An Lâm xem thường:
"Ta còn tưởng rằng là chuyện gì, hóa ra Mã Minh Sơn không tự mình đến sao."
"Chấp sự kia vô cùng hống hách, nói là phó bang chủ muốn ngươi đi qua một chuyến, hỏi ngươi vì sao lại giết Dương Cường."
"Đuổi đi là được!"
"Không được, vừa rồi tên kia đã làm hai huynh đệ của chúng ta bị thương, chúng ta không phải đối thủ của hắn!"
Sắc mặt Vương Lai Phúc vô cùng khó coi, nói.
"Ồ? Lại dám đánh người ở chỗ chúng ta?"
Tô An Lâm cười, sờ chiếc nhẫn trên tay nói:
"Một phó bang chủ mà thôi, còn cho rằng mình là bang chủ sao? Ta sẽ tự mình đi chăm sóc. Hai huynh đệ bị thương thế nào?"
"Mỗi người bị tát hai cái sưng cả mặt."
Vương Lai Phúc bất đắc dĩ nói.
"Tổng cộng bốn cái cái tát đúng không, được, để ta trả hắn gấp đôi."
Trong mắt Tô An Lâm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, đi ra sân trước.
Trong đại đường.
Trên thủ tọa, một lão già râu tóc hoa râm đang lạnh lùng dẫm lên người hai bang chúng.
"Tô An Lâm mà không đi ra, các ngươi cứ nằm vậy cho ta!"
Lão già đang nói chuyện này chính là chấp sự dưới tay phó bang chủ Mã Minh Sơn, tên là Phương Tô Thế.
Hắn cũng là lão giang hồ, cũng là khuôn mặt cũ trong bang, đi theo Mã Minh Sơn làm việc từ rất lâu rồi.
Tối hôm qua sau khi nghe nói Dương Cường bị giết, Mã Minh Sơn vô cùng giận dữ.
Sau đó, hắn đã bị phái tới để mời Tô An Lâm đến chỗ phó bang chủ.
Trong phòng, một đám thuộc hạ của Tô An Lâm giận mà không dám nói gì.
Phương Tô Thế thấy thế, cười lạnh một tiếng:
"Không phải lão đại của các ngươi nhìn thấy ta tới nên không dám ra đấy chứ?"
"Ha ha ha, từ khi ta bắt đầu đi lại trên giang hồ, còn không biết hai chữ không dám viết như thế nào đâu!"
Bỗng nhiên, Tô An Lâm sải bước từ cửa đi vào.
Nhìn Phương Tô Thế ngồi ở vị trí của hắn, Tô An Lâm hơi híp mắt lại:
"To gan!"
Phương Tô Thế không ngờ tới, hắn còn chưa hỏi tội mà Tô An Lâm đã hỏi tội trước rồi.
"Ngươi là cái thứ gì, cũng dám ngồi ở chỗ của ta."
"Tô An Lâm, ngươi có biết ta là ai không?"
"Ta cũng không phải cha ngươi, ta chẳng cần biết ngươi là ai! Lại dám bắt nạt người của ta, đáng đánh!"
Tô An Lâm lắc mình một cái, lao về hướng Phương Tô Thế.
Một cơn gió thổi qua, lực lượng của Tô An Lâm đột nhiên dâng lên.
Phương Tô Thế cũng không yếu, chính là cao thủ Nội Khí tầng ba.
Nếu không phó bang chủ Mã Minh Sơn cũng không sẽ phái hắn tới.
Hắn hừ lạnh một tiếng, nửa người trên bỗng nhiên nổ tung, quần áo rơi lả tả xuống đất, để lộ ra thân thể rắn chắc.
Rõ ràng trông hắn rất lớn tuổi, nhưng cơ thể lại khỏe mạnh như thế.
Cảm giác này giống như Quy Tiên Nhân trong Dragon Ball vậy.
"Khí Quyền!"
Phương Tô Thế khẽ quát một tiếng, trong chốc lát đã đấm ra một quyền.
Một luồng khí thể giống như khí công mạnh mẽ lao về phía Tô An Lâm.
Người xung quanh đều chịu ảnh hưởng, nhao nhao ngã trái ngã phải.
Bàn ghế càng không chịu được loại công kích này, toàn bộ nổ tung, rơi lả tả trên đất.
Ầm ầm ầm...
Khí công nện lên trên người Tô An Lâm, phát ra từng tiếng vang.
Khi khí tức tản đi, ánh mắt tất cả mọi người đều co rụt lại.
Không có việc gì, nói chính xác hơn là Tô An Lâm còn không mất một sợi lông nào.