Chương 483: Không Tự Lượng Sức

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,073 lượt đọc

Chương 483: Không Tự Lượng Sức

“Đã đến đông đủ rồi nhỉ, lần này tổng cộng có 18 ứng cử viên cạnh tranh chức vị phó đường chủ Hồng Hoa Đường, 18 người này đều là người tài giỏi của bang Sơn Hải chúng ta! Đáng tiếc, chỉ một người mới có thể đảm nhận chức phó đường chủ, tiếp theo sẽ là đấu võ đọ sức giữa các ứng cử viên cho vị trí này!”

“Lần thi đấu này chủ yếu là thủ lôi đài, ai có thể đứng trên lôi đài thắng liên tiếp ba trận thì có thể nghỉ ngơi, chờ trận quyết đấu sau cùng.”

“Quy tắc rất đơn giản, chuẩn bị bắt đầu thôi, một câu cuối cùng, người tham dự nhớ kỹ, quyền cước không có mắt, chết trên lôi đài thì thôi đừng nghĩ đến chuyện báo thù, nếu không ai dám phá hoại quy tắc của bang Sơn Hải, giết chết không tha!!”

“Đã hiểu chưa?”

Mọi người đồng loạt lớn tiếng hét:

“Vâng!”

Dứt lời, Tôn Tư Hồng không nhịn được nữa. Nàng ta tung người nhảy lên lôi đài, nhìn về phía Tô An Lâm. Tô An Lâm cho rằng Tôn Tư Hồng muốn gây chuyện với hắn, dù sao giữa hai người cũng từng nói vài câu. Không ngờ Tôn Tư Hồng chỉ lạnh lùng nhìn thoáng qua hắn:

“Tạm thời tha cho ngươi, ta đối phó người khác trước.”

“Nàng thấy ngươi không dễ trêu chọc nên quyết định đối phó người khác trước.”

Tô Mai bên cạnh thấp giọng giải thích. Sau đó Tôn Tư Hồng nhìn về phía một đại hán mặt đen:

“Trần Binh, lần trước ngươi trêu chọc ta, có dám lên không?”

Tôn Tư Hồng vốn muốn thủ lôi đài, chờ người khác lên. Nhưng nàng có chút thực lực, không ai ngu ngốc bước lên đầu tiên cả. Tất nhiên Tôn Tư Hồng hiểu rõ quy tắc cho nên chủ động khiêu chiến kẻ thù cũ. Trần Binh cũng không muốn lên nhưng nếu nhút nhát sau này còn làm thế nào được nữa? Do đó hắn cười lạnh một tiếng, nắm lấy trường mâu xông lên. Trong quá trình thi đấu, trừ việc không được dùng độc ra thì không hạn chế vũ khí. Dù sao vũ khí cũng là biểu hiện thực lực của một người!

“Tôn Tư Hồng, ta thấy ngươi muốn chết mà.”

Trần Binh dứt lời, cầm trường mâu vọt tới.

“Soạt!”

Tôn Tư Hồng vung hai tay, trên mu bàn tay đột nhiên xuất hiện móng vuốt sắc nhọn. Ánh mắt nàng sắc bén, sau khi lướt qua trường mâu của Trần Binh bèn giẫm lên trường mâu của hắn tấn công qua đó. Động tác nhanh nhẹn, phát ra tiếng gió gào thét.

“Phập phập phập!”

Nàng bỗng dưng tăng nhanh động tác, móng vuốt bén nhọn bắt lấy tay phải đang nắm trường mâu của Trần Binh.

“A...”

Trần Binh hốt hoảng hét một tiếng, tay phải hắn bị bóp nát, cơ thịt và lớp da hoàn toàn bị xé xuống lộ ra xương trắng bên trong. Tôn Tư Hồng cười lạnh, nhanh chóng vụt qua cổ của Trần Binh.

“Phụt!”

Cổ họng bị vạch ra, Trần Binh rên rỉ một tiếng, che máu tươi đang bắn tung tóe, ngã xuống đất. Tắt thở tử vong!

“Chết rồi!”

Một vài người quen thuộc với Trần Binh chấn động.

“Hừ, không tự lượng sức.”

Tôn Tư Hồng thản nhiên mỉm cười, nhìn xuống lôi đài với ánh mặt ngạo nghễ.

“Ai dám khiêu chiến.”

“Một nữ nhân thối tha, kiêu ngạo quá rồi đấy, ta không nhìn nổi nữa, diệt ngươi trước rồi tính.”

Một giọng nói ngang ngược đột nhiên vang lên. Chỉ thấy đại hán dáng người vạm vỡ bước lên lôi đài, người này tóc tai bù xù, làn da đen như than đồng. Hắn khoác áo choàng đen, không kiên nhẫn đeo găng tay sắt màu đen.

“Thiết Quyền, ta không trêu chọc ngươi mà nhỉ?”

Ánh mắt Tôn Tư Hồng nghiêm nghị, hiển nhiên nàng rất kiêng kỵ người này.

“Bớt nói nhảm đi, ta nhìn người không vừa mắt đấy.”

Thiết Quyền vung tay, vừa nhìn đã biết găng tay sắt thép của hắn rất nặng. Nhưng sau khi hắn đeo vào tay, động tác lại nhanh đến ly kỳ, tấn công phần đầu Tôn Tư Hồng, hiển nhiên mang theo ý muốn giết người. Tôn Tư Hồng nhấc móng vuốt sắc nhọn trong tay, va chạm với Thiết Quyền.

“Keng keng keng…”

Tiếng binh khí va chạm vang lên không ngớt, hai người ngươi tới ta đi, động tác càng lúc càng nhanh. Nhưng có thể nhìn ra, sức lực của đại hán Thiết Quyền vạm vỡ kia quá mạnh. Mỗi lần Tôn Tư Hồng giao thủ sẽ cảm giác có luồng sức mạnh khổng lộ đập tới. Hai cánh tay nàng càng lúc càng nặng nề, đột nhiên ánh mắt nàng lóe lên vẻ mừng rỡ, nàng đã nhìn ra sơ hở. Đại hán vạm vỡ tấn công hai quyền cùng lúc, động tác đột nhiên chậm nửa nhịp. Lúc này hắn mở rộng phần thân dưới. Tôn Tư Hồng nhanh chóng khom lưng, dùng móng vuốt ở hai bàn tay tấn công đũng quần của đại hán vạm vỡ.

“Chết đi.”

Tôn Tư Hồng quát lớn nhưng không ngờ đại hán vạm vỡ cười lạnh:

“Trúng kế rồi.”

Đột nhiên hắn khép hai đùi lại, kẹp chặt tay Tôn Tư Hồng. Tôn Tư Hồng sửng sốt, trong lòng dâng lên cảm giác không lành.

“Đừng...”

Nàng không kịp lên tiếng, đại hán vạm vỡ vặn vẹo hai đùi. Rắc một tiếng, hai tay Tôn Tư Hồng bị vặn gãy.

“.......A”

Tôn Tư Hồng hét thảm, sức lực trên người hoàn toàn tan biến. Đại hán vạm vỡ cười lớn, đá vào ngực Tôn Tư Hồng. Cú đá này khiến thanh máu Tôn Tư Hồng tụt thẳng xuống còn 20 điểm, cả người bay ra ngoài ngã xuống đất ở ngoài sân. Trùng hợp là nàng rơi xuống bên cạnh Tô An Lâm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right