Chương 482: âm Mưu Quỷ Kế
Điều này cho thấy rõ, Tô An Lâm có thực lực để khiêu chiến với cao thủ nội khí. Trò chuyện một lúc, Tô An Lâm khẽ cau mày, hắn đột nhiên cảm giác có vài ánh mắt đang nhìn về phía mình. Tô An Lâm không nhịn được quay đầu, trông thấy rất nhiều nam nữ trẻ tuổi đang đi qua đây. Mấy người này đều giống hắn, mặc đồ võ, tay chân cột băng vải màu trắng, lộ ra sát khí.
“Có sát khí!”
Tô An Lâm nhướng mày, lạnh lùng nói.
“Đừng để ý, không có mấy ai uy hiếp được ngươi đâu, ta rất có lòng tin với ngươi.”
Tô Mai thấp giọng nói, mấy ngày nay Tô Mai đã đến tìm Tô An Lâm hai lần, so tài với hắn hai lần. Về cơ bản đã thăm dò được thực lực của Tô An Lâm, hắn rất mạnh, chắc chắn sẽ được nhiều người xem trọng. Tô An Lâm rời mắt nói:
“Ta không lo lắng gì cả, chỉ suy nghĩ là ai truy sát ta.”
“Gần đây ta đang điều tra, đã có chút manh mối, trở về sẽ nói với ngươi.”
Tô Mai đáp.
“Ừm.”
Vừa dứt lời, một giọng nói vang lên:
“Tô An Lâm, nghe nói ngươi đã giết lão quái người dơi trên đảo thần bí ở sơn trang Hiếu Phong phải không?”
Người lên tiếng là một nữ tử trẻ tuổi, mặc y phục màu đỏ. Dáng người nàng không cao lắm, dung mạo thanh tú trắng nõn, chẳng qua ánh mắt có vẻ uy hiếp không nói nên lời.
“Ngươi là ai, tin tức cũng nhanh nhạy lắm.”
Tô An Lâm nói.
“Ta là Tôn Tư Hồng của Đào Hoa Hội, theo ta biết lão quái người dơi kia rất khó đối phó, thực lực của ngươi không tệ đấy.”
Tôn Tư Hồng vừa dứt lời, một vài ánh mắt nhìn về phía Tô An Lâm với vẻ nghiêm túc. Tô An Lâm híp mắt, đây là đang cố ý nói cho người khác biết, để người ta cẩn thận hắn à? Nữ tử này thật ác độc, vừa đến đã chơi mánh khóe. Nhưng trước mặt thực lực tuyệt đối, âm mưu quỷ kế có xảo trá đến mấy cũng vô dụng. Tô An Lâm không để ý đáp:
“Lão quái người dơi là do ta giết đấy, ngươi có ý kiến gì à? Hay hắn là bà con của ngươi? Ngươi muốn khóc tang cho hắn?”
“Hahaha...”
Người xung quanh đều bật cười. Tôn Tư Hồng sửng sốt, quát lớn:
“Tiểu tử ăn nói lung tung, xem lát nữa ta dạy dỗ ngươi thế nào!”
Nữ nhân này bề ngoài nhiều âm mưu quỷ kế, xem ra cũng là người không giữ được bình tĩnh. Tô An Lâm không để ý nói:
“Chờ ngươi khiêu chiến.”
Hắn liếc mắt nhìn qua, cuối cùng dừng lại trước mặt một người có dáng vẻ thư sinh. Người này mặc trường bào màu trắng, đội mũ thư sinh trắng, làn da trắng nõn, tay cầm chiếc quạt dài, dáng vẻ nho nhã lễ độ. Trong nhóm ứng cử viên, người này có thanh máu cao nhất, đạt đến 280. Dù là cao thủ như Tô Mai nhưng thanh máu cũng không cao như vậy. Quan trọng là vừa nãy khi Tôn Tư Hồng nói giết lão quái người dơi, ánh mắt tên này đột nhiên lấp lóe không yên, hiển nhiên người này biết chuyện của lão quái người dơi.
“Tô Mai tỷ, tên kia là ai vậy?”
Tô An Lâm lặng lẽ chỉ vào thư sinh cách đó không xa hỏi.
“Sao đột nhiên vô duyên vô cớ lại hỏi đến hắn vậy?”
Tô Mai tò mò.
“Ta thấy thực lực của người đó không đơn giản.”
Tô An Lâm đáp.
“Ánh mắt của ngươi không tệ, người kia là thư sinh Hắc Tâm, tên thật Giang Vô Vân. Hắn là người của Thanh Sơn Đường, là một trong số những kẻ ngươi cần chú ý lần này.”
“Thư sinh Hắc Tâm, tại sao lại lấy biệt hiệu như vậy?”
Tô An Lâm khó hiểu, thầm lẩm bẩm: Biệt hiệu này cũng rất ngang ngược, lăn lộn chốn giang hồ có phải đều đặt biệt danh không? Bá đạo một chút…khi nào thì ta sẽ đặt biệt danh cho mình nhỉ? Gọi là...Lực Vương! Không được, quê mùa quá. Tô Mai lên tiếng:
“Lúc đầu ta cũng không biết tại sao lại đặt biệt hiệu như vậy, về sau mới hiểu, tên này thủ đoạn độc ác, ngươi đừng thấy bề ngoài hắn nho nhã lễ độ, vô hại với mọi thứ, thực tế còn hung ác hơn bất cứ ai, hoặc là hắn không ra tay, nếu đã ra tay chắc chắn sẽ moi tim người khác!”
“Dần dà mọi người căn cứ theo thói quen của hắn, đặt biệt hiệu thư sinh Hắc Tâm cho hắn.”
Thấy dáng vẻ Tô An Lâm cau mày, Tô Mai tưởng hắn sợ.
“Tô An Lâm, ngươi lo lắng sao?”
Tô An Lâm lắc đầu:
“Không phải, ta đang nghĩ trở về có phải cũng nên đặt biệt hiệy cho mình không?”
Suýt nữa Tô Mai ngất xỉu.
“Khụ khụ, ngươi thấy biệt hiệu thư sinh Hắc Tâm hay lắm à?”
“Ừm, rất đáng khen đấy, oai phong ngang ngược.”
Tô An Lâm thành thật đáp.
“Đặt biệt hiệu cũng là chuyện bình thường, rất nhiều cao thủ giống như ngươi ra ngoài làm việc cũng sẽ đặt biệt hiệu, hay là trở về ta ghé thăm thầy bói toán, đặt biệt hiệu cho ngươi nhé?”
Tô Mai hỏi.
“Đặt biệt hiệu cũng phải bói toán à? Không cần phiền như vậy đâu?”
Tô An Lâm nói, Tô Mai giải thích:
“Không thể nói như thế được, chúng ta lăn lộn trong giang hồ rất tin tưởng số mệnh, một cái tên hay có khi sẽ mang đến hiệu quả khác biệt, cho nên chuyện này không thể qua loa.”
“Cũng như thư sinh Hắc Tâm kia, nghe nói biệt hiệu của hắn là do cao nhân đặt, quả nhiên đặt tên không lâu, võ công của hắn đã tiến bộ không ít.”
“Thế thì cũng kỳ diệu thật, chuyện này tính sau vậy.”
Tô An Lâm không nói thêm nữa vì lúc này mọi người đã đến gần đủ. Bang chủ Lý Khánh Sơn đi từng bước lên lôi đài, liếc nhìn qua đây. Toàn trường vốn ồn ào náo nhiệt, chớp mắt trở nên yên tĩnh, đây chính là uy nghiêm.