Chương 445: Quỷ Dù

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,689 lượt đọc

Chương 445: Quỷ Dù

"Hắn giết người, mang những người hắn giết chết chế thành quỷ dù, sau đó hại ta, khiến ta bị bệnh chảy mủ, làm ta biến thành người không ra người quỷ không ra quỷ, cũng là hắn hại ta và người yêu phải xa nhau, ta hận hắn, cả đời này hận hắn!"

"Nhưng ta lại không thể giết hắn, ta có con với hắn, ta không thể giết cha của mấy đứa nhỏ được!"

Hoàng Ly đau khổ nói.

Tô An Lâm đã hiểu.

Hắn biết vì sao tính tình người phụ nữ này lại đột nhiên thay đổi chóng mặt rồi.

Nguyên nhân là ở ngay đây, Lỗ Thanh Sơn dựa vào tà thuật lừa gạt để có được nàng.

Sau khi biết chân tướng, Hoàng Ly tất nhiên vô cùng phẫn nộ.

Nàng không thể liều chết với Lỗ Thanh Sơn, chỉ có thể trong cuộc sống hằng ngày, thông qua đánh chửi để khiến Lỗ Thanh Sơn bị giày vò khó chịu mà thôi.

"Quỷ dù là gì?"

Tô An Lâm hỏi.

Hoàng Ly lắc đầu:

"Cụ thể ta cũng không rõ lắm, dù mà hắn làm ra thật ra có chia ra thần dù và quỷ dù! Thần dù có thể trừ tà tránh tai, biến nguyện vọng trở thành sự thật."

"Còn quỷ dù thì hại người!"

"Đây là ta vô tình đọc qua trong một quyển sách trong lúc dọn phòng nếu không phải bên trong quyển sách có nói tới chứng bệnh giống căn bệnh mà ta đã mắc phải trước đây như đúc, e là bây giờ ta còn chẳng hay biết gì!"

"Bịch bịch…”

Bỗng nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.

"Dù của ta ngửi thấy khí tức của người khác đấy…”

Lỗ Thanh Sơn chậm rãi đi tới.

Nghe thấy tiếng động, Hoàng Ly hơi biến sắc:

“Hắn đến rồi, ngươi mau đi đi...”

“Vợ à, ngươi đang nói chuyện với ai thế?

“Lỗ Thanh Sơn, chuyện của ta không mượn ngươi xía vào. Chỗ này không chào đón ngươi!”

Hoàng Ly sốt ruột hô to.

“Vợ à, tại sao ngươi vẫn không chịu tha thứ cho ta chứ. Ta đã nói, tất cả những gì ta làm đều là vì ngươi cả mà. Ta chỉ muốn hai chúng ta được ở bên nhau, để ngươi được sống cuộc sống tốt hơn thôi. Tại sao, tại sao ngươi lại không chịu tha thứ cho ta!”

Lỗ Thanh Sơn khó chịu nói:

“Không đúng, ngươi có vẻ rất sốt ruột, ngươi làm sao vậy? Trong đó có người?”

Hắn sải bước đi về phía này, đẩy mạnh cửa ra. Ngay khoảng khắc nhìn thấy Tô An Lâm, đồng tử chợt co lại.

“Tại sao ngươi lại ở đây?”

Tô An Lâm đưa mắt nhìn hắn, thấy trong tay Lỗ Thanh Sơn cầm một chiếc ô giấy màu trắng.

Chiếc ô này mang cho người ta một loại cảm giác rất quỷ dị, giống như...người chết vậy!

Lỗ Thanh Sơn lập tức cảnh giác, hắn nắm thật chặt chiếc ô, nét mặt nghiêm nghị:

“Chuyện của ta không liên quan đến vợ ta, ngươi đừng có làm quàng làm xiên.”

Xem ra tên này cho rằng hắn tới đây để báo thù, muốn giết người nhà của hắn.

Tô An Lâm nhún vai giải thích:

“Tới đây hỏi chút chuyện thôi.”

“Hỏi chuyện gì, ta nói, ta sẽ nói hết. Chỉ cần không đối phó với gia đình ta, ngươi cứ hỏi thoải mái.”

Lỗ Thanh Sơn gấp gáp nói.

Tô An Lâm không ngờ tên này lại lo cho gia đình đến vậy đấy.

Nếu thế thì mọi chuyện đơn giản rồi:

“Ta muốn biết mối quan hệ của ngươi với một người phụ nữ che ô, nàng... có phải âm vật của ngươi hay không, cái chết của những người bên ngoài, có liên quan đến ngươi không?”

Sắc mặt Lỗ Thanh Sơn trầm xuống.

Hắn không muốn nói những điều này, nhưng nhìn vợ con ở bên cạnh, chỉ đành cắn răng thú nhận:

“Đúng, có liên quan đến ta, âm vật đó là của ta! Nhưng mà không phải ta muốn sai nàng giết người, mà vì có đôi khi ta cũng không khống chế được nàng, ta không có cách nào cả...”

Tô An Lâm nói tiếp:

“Bởi thế cho nên ngươi mới lựa chọn cho nàng giết một số kẻ ác nhân, đúng không?”

Tô An Lâm đoán Lỗ Thanh Sơn làm vậy là vì muốn giảm bớt phần nào cảm giác tội lỗi của mình.

“Đúng, chỉ có cách ấy, ta mới tìm được cho mình một lý do.”

“Thế mà ngươi còn giết nhiều người như vậy?”

Tô An Lâm chỉ vào vô số bài vị trước mặt, chất vấn.

“Những người này đều là tai nạn thôi, lúc đầu ta không biết làm thế nào để khống chế nàng, nên...nên họ mới chết, ta không hề muốn thế.”

Bụp!

Lỗ Thanh Sơn quỳ sụp xuống đất:

“Cầu xin ngươi, ta biết ngươi là người của Hắc Ưng bang, ngươi tới đây là để báo thù. Ngươi muốn giết thì cứ giết ta đi, xin ngươi tha cho vợ con của ta. Nếu không... nếu không ta có chết cũng phải liều mạng với ngươi.

Lỗ Thanh Sơn càng nói càng kích động.

Tô An Lâm nói:

“Ta có thể không giết vợ con ngươi, nhưng ta muốn thứ tà ma này phải chết!”

“Không thể đâu, ô quỷ giết cũng không chết, ngươi không giết được nàng đâu! Ta chỉ còn cách nuôi nàng vĩnh viễn, giống như sư phụ lão tổ tông của ta vậy, sống hơn ba trăm năm, cuối cùng cũng trở thành một phần của quỷ.

“Xem ra quyển sổ lúc trước ngươi cho ta xem đúng là giả rồi.”

Tô An Lâm nói.

Dù ngày tháng ghi trên đó đã rất lâu về trước, cuốn sổ trông cũng có vẻ xưa cũ.

Nhưng khi đó mở ra xem, hắn phát hiện thấy rất nhiều chỗ đột nhiên bị cụt, có cảm giác bị đứt đoạn, cứ như đã bị người ta cố ý xóa đi.

Vì vậy hắn cảm thấy rằng có lẽ cuốn sách đó là đồ giả.

Còn về việc cuốn sách trông có vẻ xưa cũ, điều này cũng có thể làm giả.

Dù sao Lỗ Thanh Sơn cũng là thợ làm ô, quanh năm tiếp xúc với những thứ này, đối với hắn mà nói chuyện này vô cùng đơn giản.

“Đúng là giả đó, hắn cố ý lấy ra để lừa người!”

Hoàng Ly giận dữ nhìn hắn nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right