Chương 444: Thông Minh
Đã trễ thế này, một người ngồi đóng dù giấy ở sân trước, một người ngồi niệm kinh ở phía sau.
Chuyện này thật khác thường.
Mà bên cạnh nàng còn có một đứa con nhỏ tuổi nhất đang ngủ.
Tô An Lâm cẩn thận quan sát người phụ nữ này.
Hồi sáng, bộ dạng đanh đá của người phụ nữ này đã đi sâu vào ấn tượng của hắn.
Nhưng lúc này quan sát, người phụ nữ này yên tĩnh như ngọc, trên mặt lờ mờ có nước mắt.
Đây là dáng vẻ ghen ghét lúc thành kính bái Phật sao?
Thấy cảnh này, Tô An Lâm rất khó chồng dáng vẻ lúc sáng và người phụ nữ lúc này vào nhau.
Cứ như đây là hai người vậy!
Hắn suy nghĩ, trong lòng như có vài nghi ngờ.
Chẳng lẽ nói, bài vị của mười mấy người chết này đều là do Lỗ Thanh Sơn hại?
Nếu không, sao nữ nhân này lại áy náy như vậy?
Hắn càng nghĩ càng thấy đúng là như vậy rồi, dứt khoát nhảy xuống, không muốn lén la lén lút nữa.
Đột nhiên nhảy xuống làm người phụ nữ giật nảy mình.
Nàng bối rối quay đầu lại thì thấy một bóng đen vụt đến trước mặt nàng.
"Ngươi..."
Người phụ nữ lập tức đứng dậy, che đứa con đang ngủ lại theo bản năng.
Từ động tác của nàng cũng có thể nhìn ra được, nữ nhân này không phải người phụ nữ đanh đá kia, nàng cực kỳ coi trọng con mình.
Ban đầu Tô An Lâm nghĩ trước tiên là lao ra, sau đó bịt miệng người phụ nữ lại.
Có điều làm hắn bất ngờ chính là người phụ nữ không la to, mà chỉ bình tĩnh nhìn Tô An Lâm:
"Ngươi cũng biết hết rồi, muốn giết ta sao?"
Tô An Lâm nhíu mày:
"Ngươi không sợ ta à?"
Người phụ nữ thản nhiên nói:
"Những chuyện này cũng không phải ta làm, sao phải sợ ngươi? Với lại, lúc sáng, không phải ngươi đã tới sao, hỏi nhiều vấn đề như vậy, ta còn tưởng ngươi đến báo thù, không ngờ bây giờ lại tới nữa, có phải bị ngươi phát hiện cái gì rồi không?"
Tô An Lâm gật đầu:
"Ngươi cực kỳ thông minh."
"Không phải ta thông minh, mà là những chuyện ta đã trải qua đã làm ta biết, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày như vậy."
"Ta rất tò mò, ngươi đã trải qua những gì? Có thể nói một chút được không? Cũng không dám giấu gì, một người bạn của ta gặp chút vấn đề, vô cùng rắc rối, có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng."
Tô An Lâm đi thẳng vào vấn đề.
"Bạn của ngươi hẳn là gặp phải người phụ nữ cầm ô, lúc sáng, ta nghe thấy ngươi và Lỗ Thanh Sơn nói chuyện rồi."
Nữ nhân nhìn chăm chú Tô An Lâm nói.
"Không sai, đó là chuyện ta muốn hỏi."
Tô An Lâm nhìn chằm chằm vào người phụ nữ.
Từ bên trong ánh mắt người phụ nữ, hắn đã thấy được đáp án.
Mặc dù không biết đáp án cụ thể là gì, nhưng hắn nhìn ra người phụ nữ này hẳn là biết một vài thứ gì đó.
Nàng cau mày:
"Là Lỗ Thanh Sơn, đều là do hắn làm, kể cả ta, ta biến thành như này cũng là bị hắn hại!"
Sau đó, nàng bắt đầu giải thích…
Nàng tên là Hoàng Ly, vốn là con gái của một thương gia giàu có ở vùng này, nàng được người quen giới thiệu với một tài tử dòng dõi Nho học.
Hai người vừa gặp đã yêu, không bao lâu sau đã nói chuyện cưới gả, dự định về chung một nhà.
Ngay lúc đó nàng tràn đầy chờ mong về tương lai.
Có điều ngày đại hôn, toàn thân nàng bị chảy mủ, mắc bệnh lạ.
Chẳng những trở nên xấu vô cùng, mà còn không thể xuống giường được.
Tô An Lâm gật đầu:
"Cái này ta có từng nghe nói qua, sau này là do Lỗ Thanh Sơn cứu được ngươi.”
"Đúng vậy, ban đầu ta cực kỳ cảm kích hắn, hắn đã dùng một cây dù đặc biệt làm căn bệnh kỳ lạ của ta biến mất, để ta được làm người một lần nữa. Nhưng sau này ta mới phát hiện ra tất cả đều là giả!"
Tô An Lâm suy đoán:
"Chẳng lẽ bệnh lạ của ngươi là do một tay Lỗ Thanh Sơn bày kế?"
Trước đó Vương Lai Phúc có nghe qua, nữ tử tên Hoàng Ly trước mắt này xuất thân từ dòng dõi nhà Nho học, trong nhà có tiền có ruộng, điều kiện vô cùng tốt.
Bản thân nàng cũng là tài nữ nổi tiếng khắp vùng, người muốn cưới nàng nhiều vô số kể, chen chúc trước cửa.
Người con gái kiểu như này, Lỗ Thanh Sơn chắc chắn cũng thích.
Nếu như Lỗ Thanh Sơn có cách theo đuổi nàng, có lẽ sẽ không từ thủ đoạn…
Quả nhiên, Hoàng Ly gật đầu:
"Cuộc đời của ta bị hắn phát nát như vậy đấy."
Hóa ra, năm đó Lỗ Thanh Sơn xác thực đã nghe nói về Hoàng Ly, một lần đi giao dù gần nhà nàng nên có đi ngang qua Hoàng gia.
Khi nhìn thấy dung nhan của Hoàng Ly, trong lòng hắn đã nghĩ cách.
Hắn cũng thử đi cầu hôn, nhưng một nghệ nhân làm dù, dù được đồn là thần dù, nhưng đó cũng chỉ là danh tiếng cho tổ tiên để lại.
Tay nghề đã suy đồi ở thế hệ của hắn, vì tay nghề yếu kém nên thanh danh đã sớm lụi tàn từ lâu.
Đương nhiên vì vậy mà Hoàng gia rất chướng mắt một nghệ nhân làm dù như hắn.
Thế là Lỗ Thanh Sơn liền nảy sinh ý định.