Chương 459: Mặt Nóng Dán Mông Lạnh

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,586 lượt đọc

Chương 459: Mặt Nóng Dán Mông Lạnh

Tiếp theo, hai người lại mua một ít đồ vật, đợi đến khi thanh toán xong hết, đã là nửa canh giờ sau.

Lúc hai người trở về chỗ để xe ngựa, đám người Phàn Ngọc Cường Lưu Yến đã chờ sẵn ở đó. Bọn họ đều đang nói chuyện phiếm, thảo luận về Tô An Lâm.

Mà Lưu Yến còn đang tức giận. Tưởng tượng đến chuyện mình bị mất mặt, hơn nữa còn vô duyên vô cớ bị mất nhiều bạc như vậy, trong lòng nàng càng thêm khó chịu hơn. Vừa khó chịu liền tức ngực, vừa tức ngực liền đau nhũ nhi. Hiện tại hai bên nhũ nhi đều đau, cảm giác trướng trướng, thật muốn đánh một quyền lên, diệt sạch hai cái trói buộc trên người này...

"Tên Tô An Lâm này, chẳng trách gần đây lại được coi trọng như vậy, hắn xác thật là có chút bản lĩnh."

Thiếu nữ lùn lùn nước da ngăm đen nói thầm.

Phàn Ngọc Cường gật đầu nói:

"Nghe nói chính hắn đã cứu mạng Trần Như Huyên, hình như Trần Như Huyên bị một con rắn độc cắn, là Tô An Lâm giúp nàng hút độc ra, phải biết rằng, chuyện này là muốn mệnh, mà Tô An Lâm lại không hề sợ hãi, chỉ dựa vào điểm này, cũng có thể thấy được người này không tồi."

"Đúng vậy, nếu là ta, khẳng định ta không dám làm như thế."

Một thanh niên vóc dáng thấp hơn ở bên cạnh nói.

Mấy người đều gật đầu, xem như đã tán thành nhân phẩm và năng lực của Tô An Lâm. Chỉ có một mình Lưu Yến là cảm thấy khó chịu trong lòng.

Nàng biết bản thân mình ngày thường không hợp với mọi người, nhưng lại không ngờ được, nàng vừa mới bị ăn mệt, mà các bằng hữu đã nhanh chóng đứng ở bên kia để nói tốt cho Tô An Lâm. Thật ra, chuyện này chẳng qua chỉ là do Lưu Yến quá để tâm vào việc vụn vặt. Người ta kỳ thật cũng không muốn nhằm vào nàng, thuần túy là do nàng não bổ quá nhiều.

Nhìn thấy sắc mặt của Lưu Yến càng ngày càng khó coi, Phàn Ngọc Cường tâm tư thông thấu, vội vàng chuyển để tài sang chuyện khác:

"Lưu Yến, nghe nói mấy ngày gần đây bắn thuật của ngươi là có điều tiến bộ, đợi lúc sau đi đến trên đảo, ngươi cần phải chỉ dạy cho ta đấy."

"Không phải ngươi vừa nói là Tô An Lâm rất lợi hại hay sao? Ngươi đi mà bảo hắn chỉ điểm."

Lưu Yến tức giận nói.

Phàn Ngọc Cường:

"..."

Phàn Ngọc Cường cảm thấy sa mạc lời, Phàn Ngọc Cường cảm thấy bản thân mặt nóng dán mông lạnh, Phàn Ngọc Cường không thèm nói nữa.

Chính mình đã tốt bụng đưa cây thang cho Lưu Yến leo xuống, muốn để cho tâm tình của nàng tốt hơn một chút. Không ngờ rằng, đối phương không hề cảm kích. Hắn cũng lười để ý đến Lưu Yến, bắt đầu trò chuyện cùng với những người khác.

Một đám người không hề để tâm đến Lưu Yến, chuyện này làm cho nàng càng cảm thấy khó chịu hơn. Nàng muốn trực tiếp rời đi, nhưng mà suy xét đến chuyện trên chỗ đảo nhỏ kia xác thật có thứ có thể khiến cho nàng trở nên mạnh hơn, nàng chỉ có thể nhịn xuống. Trong lòng nàng lại âm thầm thề, bản thân nhất định phải trở nên mạnh mẽ hơn là bọn họ, làm cho bọn họ biết sự lợi hại của nàng!

"Tô công tử và Trần tiểu thư đã tới rồi, chúng ta đi qua đi."

Thiếu nữ lùn da ngăm đen nói.

Nàng tên là Từ Diễm Linh, tuy rằng vẻ ngoài bình thường, làn da ngăm đen, nhưng mà nàng có tính tình rộng rãi, cho nên nhân duyên giao tế không tồi, rất được hoan nghênh.

"Mọi người đã chờ lâu rồi."

Tô An Lâm ôm quyền nói.

"Chúng ta vừa mới nói chuyện phiếm, cũng không chờ đợi lâu lắm."

Phàn Ngọc Cường mỉm cười nói.

Tô An Lâm thầm cảm thán người này đúng là biết nói năng, cho dù là con cháu trong đại gia tộc cũng không có hề có vẻ lên mặt nào.

"Đúng thế, chúng ta đang nói chuyện phiếm thôi, cũng không có chuyện gì phải vội vàng cả."

Từ Diễm Linh cười nói.

"Vậy hiện tại chúng ta đi thôi?"

Trần Như Huyên đề nghị.

"Ừ, cũng không còn sớm lắm, lên xe ngựa đi, sau khi đi đến cảng, chúng ta lại ăn một bữa tiệc lớn, rồi lên thuyền sau."

Phàn Ngọc Cường cười nói.

Sau khi thương lượng xong, một đám người ngồi lên xe ngựa. Tô An Lâm ngồi cùng xe với Trần Như Huyên. Vốn dĩ hắn định tự cưỡi ngựa đi, nhưng mà Trần Như Huyên lại không để hắn mang đi, dù sao bọn họ cũng phải ngồi thuyền, nếu mang ngựa đi sẽ không tiện lắm.

Vừa mới tiến vào xe ngựa, Tô An Lâm hơi giật giật cái mũi.

"Thơm quá, Trần tiểu thư, ngươi sử dụng loại phấn gì vậy, sao trong xe ngựa lại thơm thế?"

Tô An Lâm thuận miệng hỏi.

Trần Như Huyên nói:

"Làm gì có loại phấn nào, đây là mùi hương tự nhiên của ta đấy."

Trên mặt Tô An Lâm toàn vẻ không tin:

"Là người đều có mồ hôi đều có mùi thối, làm sao có thể có mùi hương tự nhiên được, đó chỉ là lời nói đánh lừa những nam tử không có nương tử thôi!"

"Vậy ý của ngươi là, trên người ta có mùi thối?"

Tô An Lâm nói:

"Ta chưa ngửi qua, làm sao biết được là có hay không."

Bỗng nhiên, hắn chú ý đến một cái túi thơm đang treo ở trong góc:

"Này, quả nhiên là có cái gì đó mà, mùi hương xuất phát từ cái túi này bay ra."

"Hừ, ngươi biết thì cứ biết, không thể che lương tâm lại nói vài câu hay ho sao, nhất định phải ăn ngay nói thật như thế?"

Trần Như Huyên quả thật không còn gì để nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right