Chương 458: Cung Tên
Tô An Lâm không thể hiện chuyện gì ra mặt, thu cung tên lại, hỏi thương gia đứng bên cạnh:
"Cung tên không tồi, giá bao nhiêu?"
"Hai nghìn hai trăm lượng bạc..."
Thương gia mỉm cười nói.
Thật ra, giá cả như này đã bị dôi lên rất cao rồi, nhưng ai bảo Lưu Yến nhiều tiền cơ chứ, lúc này không kéo lông dê thì còn đợi đến lúc nào?
Quả nhiên, sắc mặt Lưu Yến đen lại:
"Đắt như vậy?"
"Lưu tiểu thư, cây cung này chúng ta mua vào đã là giá này rồi..."
Tô An Lâm tỏ vẻ không quan trọng, nói:
"Lưu tiểu thư, nếu như ngươi không muốn trả cũng không sao, coi như là chuyện chúng ta vừa mới đánh cuộc chỉ là đánh rắm thôi."
Lời nói của Tô An Lâm rất khó nghe, chẳng qua cũng chỉ ám chỉ rằng, ngươi muốn đổi ý cũng không sao, ta không thèm quan tâm, nhưng lời nói của ngươi chỉ là đánh rắm.
Lưu Yến tất nhiên sẽ hiểu những lời này, nàng hừ lạnh một tiếng:
"Đã đánh cược đương nhiên phải có chơi có chịu, chỉ là hiện tại ta không mang nhiều tiền như vậy."
Thương gia đúng lúc nói:
"Lưu tiểu thư là đại nhân vật, chúng ta đều tin tưởng ngươi, các ngươi có thể lấy đồ vật trước, xong việc ta sẽ phái người đến Lưu phủ lấy bạc."
Lưu Yến hừ lạnh một tiếng:
"Được, đợi lát nữa các ngươi đi lấy đi."
Tô An Lâm cười:
"Đa tạ Lưu tiểu thư đã đưa cung cho ta, ta đây không khách khí nữa."
Lưu Yến đã sớm đi ra ngoài, phỏng chừng là giận dỗi bỏ đi.
Sau đó, Tô An Lâm lại mua thêm năm mươi mũi tên, mới cùng mọi người rời khỏi chỗ này.
"Không thể tưởng tượng được Tô công tử lại có thần lực như vậy, tại hạ bội phục!"
Vừa đi ra ngoài, Phàn Ngọc Cường đã không nhịn được mà nói.
Một nữ tử lùn lùn, làn da hơi đen đứng bên cạnh cũng tò mò hỏi:
"Có phải là Tô công tử đã luyện môn công pháp đặc thù gì không vậy? Sao lại có sức lực lớn như thế?"
Trần Như Huyên giải thích:
"Tên tiểu tử này vốn dĩ đã có sức lực lớn, cây đại đao hắn đeo trên lưng còn nặng hơn cả cây cung kia nhiều."
"Là vậy sao? Vậy ta nhất định phải tìm cơ hội để thử xem mới được."
Phàn Ngọc Cường nói.
"Các ngươi đã chuẩn bị xong đồ vật chưa?"
Trần Như Huyên nói.
"Chúng ta đã chuẩn bị gần hết rồi."
Phàn Ngọc Cường nói.
"Ta đang chuẩn bị về chỗ xe ngựa."
"Vậy chúng ta đi mua một ít đồ vật, các ngươi nhớ chờ ta đấy."
Trần Như Huyên nói xong, lôi kéo Tô An Lâm đi đến một tiệm tạp hóa.
Chỗ này bán không ít đồ vật, ví dụ như lều trại, quần áo để mặc lúc đi dã ngoại. Lúc ở nơi hoang dã, đống quần áo xinh đẹp trên người họ gần như là vô dụng, còn dễ dàng bị nhánh cây, tảng đá xé rách. Trừ những thứ này ra, còn phải mua thêm một ít đồ vật để đuổi muỗi hay là độc thủy gì đó nữa. Ngoài ra còn có đá đánh lửa, pháo hoa thông tin, vân vân.
"Tô công tử, ngươi mua lều trại lớn như vậy để làm cái gì?"
Bỗng nhiên Trần Như Huyên thấy Tô An Lâm chọn mua một cái lều lớn, nàng tò mò hỏi.
"Mua cái lớn thì đến lúc hai người chúng ta ở chung sẽ thoải mái hơn, không phải sao?"
Tô An Lâm rất tự nhiên nói.
…
"Mua cái lớn thì đến lúc hai người chúng ta ở chung sẽ thoải mái hơn, không phải sao?"
Tô An Lâm rất tự nhiên nói.
Trần Như Huyên:
"..."
Trần Như Huyên trừng to mắt, nhận ra ý tứ trong lời nói của Tô An Lâm, sắc mặt nàng đỏ bừng lên.
"Ngươi nói cái gì vậy."
"À...Nếu đi dã ngoại, nhiều người ở chung một chỗ không phải tốt hơn sao?"
Tô An Lâm nói:
"Nếu có nguy hiểm gì thì chúng ta cũng có thể lập tức ứng đối lại, đúng không?"
"Không phải, trước kia ta đi rèn luyện toàn là một mình một lều, hơn nữa, cho dù là ta và ngươi đi chung với nhau, nhưng ngươi là nam, ta là nữ, sao có thể cùng ở chung được chứ?"
Tô An Lâm tự nhiên nói:
"Dù sao người khác cũng không biết, có sao đâu chứ? Hơn nữa, ngươi cũng biết con người của ta, cho dù ngươi có cởi trần như nhộng đứng ở trước mặt ta, thì ta cũng sẽ không làm bất kỳ chuyện gì, chỉ biết giúp ngươi mặc quần áo vào, sau đó nói ngươi cút đi thôi!"
Trần Như Huyên cạn lời:
"Không thể ngờ được ngươi cũng sẽ nói đùa như thế."
"Khì khì, chỉ giỡn một chút thôi mà. Có điều ta thật sự sẽ không làm chuyện xằng bậy đâu."
Tô An Lâm nói.
Hắn thật tâm cảm thấy nếu đi đến chỗ như vậy, thật sự là rất nguy hiểm, nếu có thể ở cùng một chỗ, vậy ít nhất cũng dễ dàng chiếu ứng lẫn nhau hơn. Cũng không phải là hắn sợ hãi, mà hắn làm như vậy là suy nghĩ cho Trần Như Huyên. Dù sao cũng nhờ Trần Như Huyên cho nên hắn mới có thể đi đến đảo thần bí để rèn luyện, nếu như Trần Như Huyên xảy ra chuyện gì, vậy hắn cũng thật sự băn khoăn.
"Ai biết ngươi là dạng người như thế nào, tóm lại, đến lúc đó ta sẽ ở một mình, dù sao ta cũng không muốn đêm hôm khuya khoắt còn phải đi đề phòng người nào đó."
Lời này rõ ràng là có chuyện, chứng tỏ nàng vẫn không yên tâm về hắn. Tô An Lâm bất đắc dĩ lắc đầu, sự tín nhiệm giữa người với người, chẳng lẽ lại mỏng manh thế sao?